MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 15: HẸN NHAU GIỮA MÙA DIÊN VĨ

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 15: HẸN NHAU GIỮA MÙA DIÊN VĨ

1,465 từ · ~8 phút đọc

Những ngày cuối cùng của Anh Hi ở thành phố Sương Lam trôi qua nhanh như một cái chớp mắt của thời gian. Khi cái lạnh của mùa đông bắt đầu dịu đi để nhường chỗ cho những mầm non đầu tiên nảy nở, cũng là lúc cậu phải chuẩn bị hành lý cho chuyến đi dài ngày nhất trong cuộc đời mình.

Tiệm gốm "Lặng" bỗng chốc trở nên chật chội bởi những thùng gỗ đóng gói sản phẩm gửi đi triển lãm và những túi quà tặng của bà con khu phố cổ. Người ta đến tiệm không chỉ để mua đồ, mà còn để cầm tay Anh Hi, dặn dò đủ thứ chuyện: từ việc nhớ mặc ấm ở xứ người cho đến việc "nhớ giữ lòng mình" cho kiến trúc sư Khánh. Họ coi cậu như người thân, như một phần hồn cốt của khu phố Diên Vĩ này.

Ba ngày trước khi lên máy bay, Quốc Khánh bỗng nhiên "biến mất" một cách bí ẩn. Anh không đến tiệm phụ giúp, điện thoại cũng chỉ trả lời những tin nhắn ngắn ngủi: "Anh đang bận chút việc quan trọng, tối anh về". Anh Hi dù có chút hụt hẫng nhưng cậu hiểu, người đàn ông ấy có lẽ đang cố gắng hoàn thành những dự án còn dang dở để có thể toàn tâm toàn ý đưa cậu ra sân bay.

Tối hôm đó, khi ánh trăng non vừa lên, Quốc Khánh xuất hiện tại tiệm với vẻ ngoài hơi mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm vui. Anh nắm tay Anh Hi, dắt cậu ra sân sau.

"Hi, nhắm mắt lại đi. Anh có một bất ngờ cho em."

Anh Hi cười, ngoan ngoãn làm theo. Cậu nghe thấy tiếng bước chân của anh xào xạc trên thảm cỏ, tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, và rồi một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào bỗng chốc bao vây lấy cậu.

"Mở mắt ra đi em."

Anh Hi từ từ mở mắt, và rồi cậu sững sờ. Khoảng sân sau vốn chỉ có lò nung và kệ gỗ, giờ đây đã biến thành một cánh đồng nhỏ ngập tràn hoa diên vĩ màu tím biếc. Những đóa hoa vươn cao, rung rinh dưới ánh trăng, tỏa ra một vẻ đẹp u uẩn nhưng đầy sức sống. Quốc Khánh đã bí mật thuê thợ làm vườn trồng chúng suốt ba ngày qua, chọn đúng loại diên vĩ nở sớm nhất để dành tặng cậu.

"Anh biết em yêu loài hoa này. Ở Paris cũng có rất nhiều diên vĩ, nhưng anh muốn em mang theo hình ảnh của những bông hoa này trong tim. Để em biết rằng, dù em đi đâu, cái gốc rễ của em, tình yêu của em, vẫn luôn thuộc về nơi này." - Khánh nói, giọng anh trầm ấm hòa vào tiếng đêm.

Anh Hi xúc động không nói nên lời. Cậu bước vào giữa những khóm hoa, cảm nhận những cánh hoa mềm mại chạm vào da thịt. Cậu nhận ra, Quốc Khánh không chỉ tặng cậu một vườn hoa, mà anh đang tặng cậu một lời thề nguyện: Rằng anh sẽ chăm sóc "khu vườn" này, chăm sóc căn nhà này và chờ ngày cậu trở về.

Đêm cuối cùng trước khi khởi hành, họ không ngủ. Họ ngồi bên nhau giữa vườn diên vĩ, nhâm nhi tách trà được pha từ bộ ấm "Vững Chãi". Đây là khoảnh khắc mà sự tĩnh lặng trở nên có giá trị hơn bất kỳ lời nói nào.

Anh Hi lấy ra từ trong túi áo một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ thông.

"Khánh, đây là món quà cuối cùng em làm cho anh trước khi đi. Anh hứa là chỉ khi nào máy bay cất cánh anh mới được mở nó ra nhé."

Quốc Khánh nhận lấy chiếc hộp, cảm nhận độ nhám của gỗ và hơi ấm từ tay cậu. Anh gật đầu, dù trong lòng đang tò mò đến tột độ. Đáp lại, anh lấy từ trong cổ áo mình ra một sợi dây chuyền bạc đơn giản, mặt dây là một mảnh gốm nhỏ màu xanh thiên thanh – mảnh gốm đầu tiên của mẻ men "Hy Vọng" mà họ đã cùng nhau tạo ra một năm trước.

"Anh đã nhờ thợ kim hoàn mài nhẵn nó. Mang theo nó nhé Hi. Khi nào thấy nhớ quê hương, nhớ anh, em hãy chạm vào nó. Đất của Sương Lam sẽ nhắc em rằng có một người đang đếm từng ngày để được gặp lại em."

Họ tựa vào nhau, nhìn lên bầu trời sao. Thành phố Sương Lam về đêm thật đẹp, những ánh đèn xa xa như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn. Trong khoảnh khắc ấy, họ không còn thấy sợ hãi sự chia ly. Họ hiểu rằng, khoảng cách địa lý chỉ là một phép thử để tình yêu của họ thêm phần sâu sắc.

Sáng hôm sau, sân bay Sương Lam nhộn nhịp tiếng người qua lại. Bà Phương cũng có mặt để tiễn Anh Hi. Bà không nói những lời sáo rỗng, chỉ đưa cho cậu một chiếc khăn len đại hàn bà tự tay đan:

"Sang đó giữ sức khỏe. Đừng để mình gầy đi, nếu không con trai tôi sẽ đổ lỗi cho tôi đấy." - Bà mỉm cười, một nụ cười thực sự ấm áp của người mẹ.

Khi tiếng loa thông báo chuyến bay bắt đầu làm thủ tục, không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh nỗi buồn. Quốc Khánh nắm chặt tay Anh Hi, dường như anh không muốn buông ra. Đôi mắt anh đỏ hoe, nhưng anh cố không để nước mắt rơi. Anh không muốn cậu mang theo hình ảnh buồn bã của mình sang phương trời xa.

"Đi đi em. Cánh cửa tương lai đang mở ra. Anh sẽ ở đây, ngay tại tiệm 'Lặng' này, chờ em."

Anh Hi kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh, rồi dứt khoát quay lưng bước vào khu vực an ninh. Cậu không dám ngoái đầu nhìn lại, vì cậu biết nếu nhìn, cậu sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.

Khi máy bay cất cánh, vút lên bầu trời xanh thẳm của Sương Lam, Quốc Khánh đứng ở ban công tầng thượng của sân bay, dõi mắt theo chấm nhỏ trắng muốt cho đến khi nó tan vào mây ngàn. Anh hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ mà Anh Hi đã tặng.

Bên trong chiếc hộp là một mảnh gốm phẳng, mỏng như tờ giấy. Trên đó, Anh Hi đã dùng kỹ thuật vẽ vàng Kintsugi để khắc một dòng chữ nhỏ:

"Khánh, em đi để học cách trở thành một 'lớp men' hoàn hảo hơn cho cuộc đời chúng ta. Đợi em về, mình cùng nung mẻ gốm của cả cuộc đời nhé. Em yêu anh."

Dưới dòng chữ là hình vẽ hai bàn tay đan vào nhau, được nối bằng một sợi chỉ vàng óng ánh. Quốc Khánh mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc cuối cùng cũng rơi xuống. Anh nhận ra, sự chia ly này thực chất là một sự khởi đầu mới – một sự khởi đầu mà ở đó, họ không còn dựa dẫm vào nhau một cách yếu ớt, mà đứng độc lập để cùng nhau hướng về một phía.

Anh Hi ngồi trên máy bay, áp mảnh gốm xanh thiên thanh vào ngực. Qua cửa sổ, thành phố Sương Lam thu nhỏ dần, chỉ còn là những mảng màu mờ nhạt. Cậu mở cuốn sổ tay mới, trang đầu tiên cậu viết:

Ngày... tháng... năm... "Paris đang chờ tôi, nhưng trái tim tôi đã để lại ở khu phố Diên Vĩ mất rồi. Khánh à, em sẽ học thật tốt, sẽ sáng tạo thật nhiều, để mỗi tác phẩm của em đều mang hơi thở của anh. Hẹn gặp lại anh giữa mùa hoa diên vĩ nở rực rỡ nhất."

Chương 15 khép lại với một sự chuyển giao đầy cảm xúc. Mạch truyện kết nối chặt chẽ từ những trăn trở của chương trước đến quyết tâm khởi đầu ở chương này. Không có sự bi lụy của những cuộc chia tay thông thường, chỉ có niềm tin và sự trưởng thành.

Nửa chặng đường của câu chuyện đã đi qua. 15 chương đầu là hành trình tìm lại và gắn kết. 15 chương tiếp theo sẽ là một không gian mới, những thử thách mới tại Paris và sự kiên trì ở Sương Lam, để rồi dẫn đến một ngày hội ngộ thực sự huy hoàng.

Thành phố Sương Lam vẫn ở đó, dòng sông Lam vẫn chảy, và ngọn lửa trong lò nung của tiệm "Lặng" sẽ luôn được Quốc Khánh giữ cho đỏ, chờ đợi người nghệ nhân của lòng anh trở về.