Thành phố Sương Lam bước vào những ngày sương mù bao phủ dày đặc. Đứng từ ban công tiệm gốm nhìn ra, những dãy phố chỉ còn là những bóng mờ nhạt nhòa, giống như những ký ức mà Anh Hi từng cố gắng che đậy suốt một năm ròng rã. Không gian tĩnh mịch của buổi sớm bị phá vỡ bởi tiếng lạch cạch của chiếc máy tính xách tay trong góc phòng. Quốc Khánh đã ở đó từ lúc bốn giờ sáng, gương mặt anh lộ rõ vẻ hốc hác dưới ánh đèn bàn vàng vọt.
Sau khi phía đối tác của gia đình rút vốn, Quốc Khánh không hề nao núng. Anh quyết định dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm cá nhân và kêu gọi đầu tư từ những người cộng sự cũ ở nước ngoài để duy trì dự án cải tạo khu phố Diên Vĩ. Với anh, đây không chỉ là một công trình kiến trúc, mà là thành trì bảo vệ sự yên bình của Anh Hi.
Anh Hi bước lại gần, đặt một bát cháo trắng nóng hổi và vài lát gừng cay lên bàn:
"Khánh, anh nghỉ một chút đi. Cứ làm việc như thế này, sức khỏe của anh sẽ suy sụp mất."
Quốc Khánh ngẩng đầu, nụ cười của anh thoáng chút mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Anh nắm lấy bàn tay cậu, cảm nhận hơi ấm từ những ngón tay thon dài.
"Anh không sao. Chỉ cần nhìn thấy em ở đây, anh thấy mình có thể làm việc thêm mười tiếng nữa cũng được."
Anh Hi khẽ thở dài, cậu kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh anh. Sau sự cố với bà Phương, mối quan hệ của họ dường như đã bước sang một giai đoạn mới – không còn là sự theo đuổi dồn dập, mà là sự đồng cam cộng khổ. Nhưng trong lòng Anh Hi vẫn còn một nút thắt mà cậu chưa bao giờ dám nói ra. Một nút thắt dẫn đến sự rời đi đột ngột của cậu vào một năm trước.
"Khánh này..." - Anh Hi ngập ngừng - "Anh có bao giờ thắc mắc, tại sao ngày đó tôi lại rời đi mà không một lời giải thích không?"
Quốc Khánh khựng lại. Những ngón tay đang gõ phím của anh dừng hẳn. Anh chầm chậm gấp máy tính lại, quay sang nhìn cậu, hơi thở bỗng chốc trở nên nặng nề.
"Anh đã tự hỏi mình hàng ngàn lần mỗi đêm. Anh luôn nghĩ là do anh quá bận rộn, do anh khô khan, do anh khiến em cảm thấy cô đơn..."
"Những điều đó đúng, nhưng không phải là tất cả." - Anh Hi đứng dậy, bước đến bên kệ gỗ, lấy ra một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ đã hơi sờn góc. Cậu vuốt ve lớp da bên ngoài rồi đưa nó cho anh - "Đêm qua, tôi đã định đốt nó đi. Nhưng tôi nhận ra, nếu không cho anh xem, vết nứt giữa chúng ta sẽ không bao giờ thực sự biến mất."
Quốc Khánh đón lấy cuốn sổ. Đây là nhật ký của Anh Hi trong suốt quãng thời gian hai người còn chung sống. Anh chần chừ một lát, rồi dưới sự gật đầu khích lệ của cậu, anh bắt đầu lật mở từng trang.
Mỗi trang giấy là một lát cắt của quá khứ, mộc mạc và đau đớn đến xé lòng.
Ngày... tháng... năm... "Hôm nay Khánh về lúc một giờ sáng. Anh ấy mệt đến mức không kịp tháo cà vạt đã ngủ thiếp đi trên ghế sofa. Mình đã nấu món canh sườn mà anh thích nhất, hâm đi hâm lại ba lần cho đến khi nước cạn khô. Mình ngồi đối diện anh, nhìn gương mặt anh ngay sát bên cạnh mà thấy xa xôi như ở bên kia đại dương. Khánh ơi, anh xây những tòa nhà cho hàng ngàn người ở, nhưng trong ngôi nhà của chúng mình, sao em thấy chật chội đến mức không thở nổi?"
Ngày... tháng... năm... "Hôm nay mình đi khám sức khỏe, bác sĩ nói mình bị trầm nhẹ do áp lực tâm lý kéo dài. Mình định nói với Khánh khi anh về, nhưng tối nay anh lại hào hứng kể về dự án nghìn tỷ vừa trúng thầu. Anh nói chúng mình sắp giàu rồi, anh sẽ mua cho mình một xưởng gốm to nhất thành phố. Mình cười, nhưng trong lòng lại khóc. Khánh không hiểu, mình không cần xưởng gốm to nhất, mình chỉ cần một người cùng mình ăn một bữa cơm đúng nghĩa."
Đôi mắt Quốc Khánh nhòe đi. Những con chữ nghiêng nghiêng của Anh Hi như những nhát dao đâm vào lồng ngực anh. Anh chưa bao giờ biết cậu đã từng rơi vào trầm cảm, chưa bao giờ biết những bữa cơm ấm nóng ấy là sự nỗ lực cuối cùng của một trái tim đang lụi tàn.
Nhưng trang giấy khiến anh bàng hoàng nhất là trang cuối cùng, ngày cậu rời đi.
Ngày... tháng... năm... "Mẹ Khánh đến tìm mình hôm nay. Bà không mắng chửi, bà chỉ đưa cho mình xem một tờ báo tài chính. Trong đó có bài viết nói về việc sự nghiệp của Khánh đang gặp trắc trở vì anh mải mê chăm sóc một nghệ nhân gốm vô danh. Bà nói sự hiện diện của mình là 'vết bùn' trên đôi giày da bóng loáng của anh. Mình đã nhìn vào gương rất lâu, và mình thấy một Anh Hi nhợt nhạt, không còn sức sống. Nếu ở lại, mình sẽ làm hỏng anh, và chính mình cũng sẽ tan vỡ. Khánh, em đi đây. Trả lại anh cho vinh quang của anh, trả lại em cho sự tĩnh lặng của đất sét."
Quốc Khánh buông cuốn sổ xuống sàn nhà. Anh không thể kìm nén được nữa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt góc cạnh. Anh quỳ xuống bên cạnh Anh Hi, gục đầu vào đầu gối cậu, bờ vai run rẩy trong những tiếng nấc nghẹn ngào.
"Anh xin lỗi... Hi ơi, anh xin lỗi..." - Anh thốt lên trong đau đớn - "Anh là một kẻ khốn nạn. Anh đã để em phải chịu đựng tất cả những điều đó một mình. Anh cứ tưởng mình đang bảo vệ em, nhưng hóa ra chính anh là người đã đẩy em vào vực thẳm."
Anh Hi cũng không kìm được nước mắt. Cậu đưa tay vuốt tóc anh, những sợi tóc cứng cáp nhưng giờ đây lại mang theo sự rệu rã.
"Khánh, đừng tự trách mình nữa. Lúc đó tôi cũng chưa đủ mạnh mẽ. Tôi chọn cách chạy trốn vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất cho cả hai. Một năm qua, khi ở khu phố Diên Vĩ này, tôi đã học được cách yêu bản thân mình trước khi yêu một ai khác. Tôi nặn gốm không phải để quên anh, mà để tìm lại chính mình."
Cậu nâng mặt anh lên, dùng vạt áo lau đi những giọt nước mắt cho người đàn ông mà cậu yêu thương nhất.
"Bây giờ tôi cho anh xem cuốn sổ này, không phải để anh hối hận, mà để anh hiểu rằng Anh Hi của hiện tại đã không còn là người dễ dàng bị tổn thương bởi những lời nói của mẹ anh nữa. Tôi chọn ở lại bên cạnh anh, không phải vì anh giàu có hay tài giỏi, mà vì tôi biết anh đã dám buông bỏ vinh quang để đi đóng gỗ, nặn đất cùng tôi."
Quốc Khánh nắm lấy đôi tay cậu, đặt lên đó những nụ hôn thành kính. Sự thật về lý do cậu rời đi giống như một cơn mưa giông gột rửa đi những nghi ngờ cuối cùng giữa hai người. Anh hiểu rằng, sự hy sinh của Anh Hi trong quá khứ là một loại tình yêu bao dung đến đau đớn, và nhiệm vụ của anh bây giờ là phải xứng đáng với sự bao dung đó.
"Hi, từ nay về sau, anh sẽ không để em phải viết những trang nhật ký buồn như thế này nữa." - Khánh kiên định nói - "Dự án Diên Vĩ lần này, anh sẽ không làm vì tiền bạc. Anh sẽ làm vì một ngôi nhà thực sự, nơi có ánh sáng, có mùi gốm và có chúng ta."
Buổi sáng hôm đó, sương mù dần tan biến, nhường chỗ cho những tia nắng nhạt xuyên qua kẽ lá. Quốc Khánh quay trở lại bàn làm việc, nhưng lần này anh không còn gõ phím một cách khô khan. Anh mở một bản vẽ mới – bản thiết kế lại căn nhà cũ.
Lần này, trọng tâm của ngôi nhà không còn là phòng làm việc lộng lẫy của anh, mà là một khoảng sân rộng rực rỡ hoa diên vĩ, nơi có một lò nung gốm truyền thống và một bàn trà nhỏ dành cho hai người. Anh lược bỏ những bức tường ngăn cách rườm rà, thay vào đó là những cửa kính lớn để ánh sáng có thể tràn vào mọi ngõ ngách, giống như cách anh đang mở toang trái tim mình để đón nhận tình yêu của Anh Hi.
Tại sân sau, Anh Hi bắt đầu nhào nặn một khối đất sét lớn. Cậu nặn một bức tượng đôi – không phải là hai người ôm nhau, mà là hai bàn tay đang cùng nhau nâng niu một mầm xanh. Bức tượng mộc mạc, còn vương những vệt vân tay của người nghệ nhân, nhưng nó lại mang một sức sống mãnh liệt.
Khi bóng chiều đổ dài trên khu phố cổ, Quốc Khánh bước ra sân sau, nhìn thấy bức tượng mà Anh Hi vừa mới thành hình. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng phía sau, vòng tay ôm lấy eo cậu, tựa cằm lên vai cậu.
"Chúng ta sẽ cùng nhau nung bức tượng này chứ?" - Anh hỏi khẽ.
"Vâng, chúng ta sẽ nung nó." - Anh Hi mỉm cười, tựa đầu vào cổ anh - "Nhiệt độ phải thật chuẩn, lửa phải thật bền. Giống như chúng ta bây giờ."
Đêm đó, thành phố Sương Lam bình yên đến lạ. Những trang nhật ký cũ đã được khép lại, nhường chỗ cho những trang viết mới – những trang viết không còn đẫm nước mắt, mà chỉ có mùi thơm của đất và ánh sáng của sự tin tưởng. Những gợn sóng ngoài mặt hồ đã lặng dần, chỉ còn lại làn nước trong vắt phản chiếu hình ảnh hai con người đang cùng nhau xây dựng lại thế giới của mình.
Nhưng cuộc chiến tài chính của Quốc Khánh với gia đình vẫn chưa kết thúc. Những thử thách mới về sự nghiệp và những âm mưu từ phía đối tác đang dần hiện hình, đòi hỏi anh phải quyết đoán và mạnh mẽ hơn bao giờ hết ở những chương tiếp theo.