MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Thần Điện - Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangChương 746

Long Thần Điện - Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

Chương 746

506 từ · ~3 phút đọc

Chương 746 “Anh có ý gì?” Chàng trai đeo kính khó hiểu hỏi. Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Theo quy tắc, người trung gian có thể tăng thêm đạn, đúng không?” Chàng trai đeo kính chậm rãi gật đầu: “Nhưng…” “Vậy là đủ rồi!” Diệp Vĩnh Khang ngắt lời, sau đó chĩa súng vào trán Hoàng Thử Lang. “Ôi ôi!” Hoàng Thử Lang sợ hãi hét toáng lên, vừa định bỏ chạy nhưng bị Diệp Vĩnh Khang dùng một tay giữ chặt vai hắn. “Mẹ kiếp, tao đào mồ tổ tiên nhà mày, chết tiệt…” Cạch… Hoàng Thử Lang còn chưa nói xong, Diệp Vĩnh Khang đã nhẹ nhàng bóp cò. Một âm thanh va chạm với kim loại giòn giã vang lên. Hoàng Thử Lang sợ đến mức mồ hôi nhễ nhại như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Cả sảnh lớn im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Vài giây sau, Hoàng Thử Lang mới hét a một tiếng, rồi nhảy cẫng lên: “Vãi chưởng, tôi vẫn chưa chết, ha ha ha ha, mẹ kiếp, chết tiệt, người anh em đỉnh của chóp, tối nay tôi mời anh nhậu một bữa no nê, ha ha ha ha”. Những người xung quanh phản ứng lại cũng đồng loạt thán phục, họ thấy chuyện này thật không thể tin được. “Anh Diệp, vừa nãy anh làm trò gì vậy, tôi sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh!” Tần Hạc vẫn còn sợ hãi nói, vừa nãy khi Diệp Vĩnh Khang lắp đạn vào súng, anh ta còn tưởng rằng Diệp Vĩnh Khang định làm gì đấy. Tuy nhiên, anh ta không ngờ rằng, sau khi lắp đạn, Diệp Vĩnh Khang lại bắn thẳng vào đầu Hoàng Thử Lang, hắn muốn ngăn lại cũng chẳng kịp. May thay, súng không nổ. “Này, ranh con, đến lượt cậu rồi!” Lúc này, Hoàng Thử Lang không thèm quan tâm đến việc tỏ ra mình là người có học thức, mang theo biểu cảm muốn báo thù khiêu khích chàng trai đeo kính: “Nói trước nhé, bây giờ cậu muốn bỏ cuộc cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu, nếu cậu không dám nổ súng thì tôi rất vui lòng làm người trung gian”. Lúc này, ánh mắt của mọi người nhìn chàng trai đeo kính không khác gì nhìn xác chết. Ổ đạn tám viên thì có sáu viên vào nòng, vừa nãy đã dùng mất một lượt trống. Nói cách khác, xác suất chàng trai đeo kính muốn sống sót sau cú bắn này chỉ còn lại 1/8, đây không khác gì đưa cậu ta vào chỗ chết. Tuy nhiên, tâm trạng của chàng trai đeo kính không thay đổi quá nhiều. Cậu ta vẫn mang dáng vẻ hèn nhát và yếu ớt, đối với cậu ta mà nói, dường như cái chết sớm đã nằm trong dự đoán. “Phiền anh đưa súng cho tôi, cảm ơn”. Chàng trai đeo kính đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang một cách lịch sự.