MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLong Thần Điện - Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangChương 961

Long Thần Điện - Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh Khang

Chương 961

579 từ · ~3 phút đọc

Chương 961 Trong đám người, hai người bất ngờ chạy đến cạnh Mê Long, một người to cao lực lưỡng, nói nhỏ: “Nếu cứ chạy như vậy mọi người sẽ chết mất, hay anh Long tập hợp mọi người, nói họ chạy chậm lại một chút”. “Huấn luyện viên Sử chỉ nói không được dừng lại, cũng không nói phải chạy nhanh thế nào”. Mê Long là người Đông Bắc, vóc dáng vạm vỡ tính tình nóng nảy, ban nãy vì ra tay giết một người mà ngay lập tức anh ta đã gây dựng được uy tín của mình trong đám người này và trở thành người đáng tin cậy trong mắt hầu hết mọi người. “Chúng mày muốn thế nào thì tự đi làm, đừng lảm nhảm bên tai tao, tao ghét nhất là mấy tên xảo trá khôn lỏi, chạy nhanh lên, tránh xa tao ra!” Mê Long là người ngay thẳng, ngay thẳng đến tận cùng, anh ta vô cùng chán ghét những suy nghĩ khôn vặt kiểu này. Hai người đó không nhận được sự đồng tình của Mê Long, lẩm bẩm vài câu tỏ vẻ bất mãn, sau đó nói: “Bọn họ muốn chết thì kệ bọn họ đi, chúng ta chạy chậm chút”. “Đúng vậy, có lòng tốt lại bị xem là lòng lang dạ thú cũng quá đủ rồi!” Sau khi hai người họ bàn bạc xong, đồng thời giảm tốc độ, từ từ bị tụt khỏi đội. “Thứ ngu dốt, ghét nhất mấy tên tâm địa gian xảo này, đợi lát nữa tôi nhất định phải cho bọn chúng một trận nhừ tử!” Mê Long vừa chạy vừa chửi. “Người anh em, yên tâm đi, hai tên đó không cần anh xử lý”. Đúng lúc này, một thanh niên có khuôn mặt tuấn tú, làn da trắng nõn, khóe miệng nhếch lên nụ cười bất cần đời đột nhiên chạy lên bên cạnh anh ta. “Sao, tôi xử lý ai còn cần cậu chỉ dạy sao?” Mê Long bực mình liếc nhìn người bên cạnh. Thanh niên đó cười đùa nói: “Tôi đánh cược với anh, tôi đếm đến năm, hai tên đó còn sống thì tôi làm đàn em của anh”. “Ôi dào mẹ kiếp, cậu là cái thá gì mà muốn làm đàn em của tôi…” Tính khí Mê Long nóng nảy nhất thời bùng nổ, thanh niên đó xua tay nói: “Đừng kích động, không dám đánh cược thì thôi, tôi đâu có ép anh”. “Hừ, mẹ kiếp, cậu nói ai không dám cơ, còn có chuyện Mê Long tôi không dám làm sao?” “Cược thì cược, nếu như tôi thua, sau này tôi gọi cậu là đại ca, nhưng nếu cậu thua, tôi nhất định phải cho cậu một trận!” Mê Long trừng mắt. “Được, vậy cứ như thế đi, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!” Đôi mắt của người thanh niên lóe tia ranh mãnh khi đạt được mục đích và sau đó cậu ta đưa một tay ra bắt đầu đếm: “Năm, bốn, ba…” Pằng pằng! Mới đếm đến ba đột nhiên có tiếng súng vang lên. Hai người cố tình giảm tốc độ bị tụt lại phía sau, đầu lập tức bị bắn nát như quả cà chua thối. Mê Long sững sờ: “Sao cậu biết bọn họ sẽ phải chết? Tên nhóc như cậu còn biết bói toán sao?” Thanh niên cười nhạt: “Gọi đại ca đi”. “Ơ, mẹ kiếp…”