MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrói Buộc : Sở Tổng Giam Cầm Vợ Cũ Đến Điên CuồngChương 18: Mộng Du

Trói Buộc : Sở Tổng Giam Cầm Vợ Cũ Đến Điên Cuồng

Chương 18: Mộng Du

532 từ

" Phu Nhân... "

" Phu Nhân, người có nghe tôi nói gì không? "

Phía cuối hành lang vắng lặng không lấy một bóng người. Cùng với bầu không khí yên tĩnh của trời đêm càng tôn lên vẻ u tối đến đáng sợ.

Bất chợt, người hầu đang chuẩn bị muốn trở về phòng liền nhìn thấy Hà Hân đang đứng tại nơi đó.

Không chút động tĩnh nào.

Thanh âm nọ nhanh chóng phá vỡ bầu không khí u uất kia. Nhưng kẻ kia có gọi thế nào vẫn không nhận được hồi đáp từ Hà Hân.

Muốn bước đến gần để quan sát cô rõ hơn nhưng đã bị Sở Tuân từ phía sau đi đến ngăn cản.

" Trở về đi , có tôi ở đây rồi! "

Hắn chầm chậm hướng mắt nhìn về phía bóng lưng tiều tùy yếu đuối của Hà Hân. Bàn tay lẵng lặng siết chặt.

Rất lâu, rất lâu sau vẫn không thấy cô có chút động thái nào. Hắn có chút nghi ngờ về việc Hà Hân có đang tỉnh táo.

Sở Tuân rốt cuộc cũng có thể xác nhận được tình trạng bây giờ của cô gọi là Mộng Du giữa đêm. Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cũng chẳng dám hành động lỗ mãng, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.

Vậy mà cô lại đi chân trần giữa thời tiết lạnh buốt tim như vậy. Càng nhìn càng thấy đau lòng.

Hắn cởi áo vest trên người xuống, dịu dàng khoát nó lên người Hà Hân. Sau đó liền lùi về phía sau quan sát cô từng chút từng chút một.

Hà Hân đứng nhìn về phía ngọn núi đằng xa xa kia. Nhưng đang chờ đợi một thứ gì đó rất quan trọng.

Trời đã bắt đầu lờ mờ sáng, mặt trời đỏ rực ló dạng . Cô cũng không còn sức lực đã trụ vững nữa.

Ngay lập tức ngã khụy xuống mặt đất, may mà Sở Tuân phản ứng kịp thời đỡ lấy cô vào trong lòng.

" Chúng ta trở về phòng thôi. "

Trước mắt là một mảng đen tối, nhưng khi ở bên cạnh Hà Hân. Mọi thứ xung quanh hắn liền trở nên khác biệt.

Không còn tẻ nhạt lạnh lẽo như lúc trước.

Có vẻ cô đã giúp hắn tô điểm thêm màu sắc của cuộc sống. Khiến cho một người không xem sinh mệnh ra gì.

Bắt đầu biết trân trọng.

" ... "

Cũng không thể cứ ngủ mãi như vậy được. Hà Hân muốn trốn ra khỏi vòng tay của Sở Tuân nhưng làm thế nào cũng không thể.

Khi nãy cô vừa mở mắt ra liền bị một trận chấn kinh hồn vía.

Người đàn ông vô liêm sỉ kia vậy mà lại thừa lúc đêm khuya thanh vắng đột nhập vào phòng. Đã vậy cô leo lên giường cô...

Hắn cởi hết lớp áo bên ngoài, ôm chặt lấy cô trong lồng ngực. Cử động một chút thôi cũng khó khăn.

Ầm!

Thanh âm chấn động thật lớn phát ra từ bên trong căn phòng. Nhìn rõ một chút thì thấy Sở Tuân đang nằm dưới đất.

Hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ nhớ là vừa mở mắt nhìn Hà Hân liền bị cô một chân đạp xuống đất.