18
Ngẩn ngơ bước ra từ văn phòng của cô ấy, tôi bỗng thấy ghê tởm chính mình.
Tôi thật nhỏ nhen.
Thủy Quỷ không biết từ lúc nào lặng lẽ xuất hiện từ bóng tối.
Hắn im lặng đi sau tôi.
Lâu sau mới nói: “Cô làm tốt lắm.”
Mắt tôi nóng lên: “Nhưng tôi thấy chưa đủ.”
Trong lòng tôi vẫn không ngừng giận dữ, không thể nguôi ngoai.
19
Cho đến khi về nhà, gặp chủ nhà đến đòi tiền thuê.
Được rồi, giờ thì mọi thứ nguôi ngoai hết.
Lòng tôi lạnh ngắt.
Tôi lao vào sự nghiệp làm công vĩ đại.
Vì tiền tăng ca mà không ngủ không nghỉ. Kết quả tăng ca cả tháng mới phát hiện không có tiền tăng ca, cười chết mất.
Đúng là khổ mệnh. Khổ hơn nữa là chuyện tốt không ai biết, chuyện xấu truyền ngàn dặm.
Không biết từ đâu lan truyền tin tức, nói tôi biết giúp ma quỷ tiêu tan chấp niệm.
Một đám cô hồn dã quỷ ùn ùn kéo đến.
Trời ơi, đúng là hiểu lầm to! Thậm chí có vài con lệ quỷ muốn ép tôi làm việc cho chúng.
Anh bạn, không nghĩ thanh kiếm gỗ đào của tôi chỉ để trưng à…
Thủy Quỷ định giúp tôi giết lũ quỷ đó. Nhưng thấy tôi một nhát là xong, hắn lặng lẽ rút vào bóng tối.
“Quấy rầy rồi.”
Tôi tưởng từ đó sẽ yên tĩnh. Không ngờ vẫn có kẻ không biết điều.
Con ma thích khóc khóc càng thảm hơn.
20
Không sao, tôi sẽ giả vờ không nghe thấy. Nhưng nó chặn tôi lại mà khóc. Khóc cả vào giấc mơ của tôi.
Đúng là dùng hết tâm tư vào mấy trò tà đạo!
Sau ba ngày liên tục đi làm với quầng thâm mắt, tôi không chịu nổi nữa.
Vừa rút kiếm, nó lập tức cầu xin: “Tôi có tiền, đừng giết tôi!”
“Rất rất nhiều tiền!”
Tôi ngẩn ra: “Sao không nói sớm!”
Rồi nó đưa tôi một xấp tiền âm phủ.
?
Xin hỏi nhé, tôi chỉ nghèo đến mức hơi giống chết rồi, nhưng chưa chết thật đâu, hiểu chưa?
Thấy mặt tôi không ổn, nó nhìn tôi cầu khẩn: “Sau này cô sẽ cần dùng đến.”
Tôi: “… Cảm ơn, nhưng không cần.”
Nó “bùm” một cái quỳ xuống, vừa moi từng xấp tiền âm phủ từ túi ra, vừa cầu xin: “Cầu xin cô, tôi thật sự đau quá, đau không chịu nổi… Cô giúp chúng, cũng giúp tôi được không?”
Tôi nhìn con dao cắm trên đầu nó, máu vẫn chảy không ngừng.
Trước mặt là đống tiền âm phủ chất thành núi nhỏ.
Nhiều tiền âm phủ thế này, chắc là người được rất nhiều người yêu thương.
Nhưng tôi vẫn từ chối: “Không giúp, nếu ai cũng giúp thì đời này tôi sống thế nào?”
Nó giận dữ: “Chúng thì được!”
Tôi cũng giận: “Chúng là mèo, là trẻ con!”
Con ma thích khóc đột nhiên yên lặng, ngẩn ngơ nhìn tôi.
Nước mắt to như hạt đậu không ngừng trào ra từ mắt nó.
“Tôi là phụ nữ mang thai. Cũng giúp tôi được không?”
Tôi sững sờ.
21
Con ma thích khóc bị người ta chém chết khi mang thai sáu tháng.
Nói ra thật nực cười. Nó tốt bụng làm mai cho đồng nghiệp.
Thành công, đồng nghiệp cho nó hai trăm tệ cảm ơn.
Một năm sau, đồng nghiệp nói bạn gái ngoại tình, chia tay, rồi cầm dao chém chết con ma thích khóc.
“Đều tại cô giới thiệu không tốt!”
Nó chết trong ngơ ngác và hoang mang.
Bản thân nó sống hạnh phúc, gia đình êm ấm. Nó cảm thấy tình yêu khiến cuộc đời mình trọn vẹn hơn, nên khi bạn gái độc thân, nó nhất quyết làm mai cho cô ấy.
Nó không hiểu. Người đàn ông đó ở công ty rõ ràng phóng khoáng, hào sảng. Sao sau khi ở bên nhau, bạn gái kể rằng cô ấy bị hắn kiểm soát tinh thần, bị đánh đập, đến mức mắc bệnh trầm cảm.
Nhưng hắn lại nói cô ấy ngoại tình nên mới chia tay. Họ cãi vã không ngừng, trong những lời đồn đoán, người đàn ông kết tội cô ấy.
Cuối cùng, hắn mất kiểm soát, tát cô ấy một cái. Cô ấy cuối cùng quyết tuyệt rời đi.
Nghe nói cái tát đó làm thủng màng nhĩ cô ấy. Con ma thích khóc muốn xin lỗi, mới phát hiện mình đã bị chặn.
Nó muốn hận người đàn ông đó. Nhưng bản thân nó lại ghét sự thù hận.
Những oán khí từ hận thù thoáng xuất hiện trên người nó.
Nhưng chưa kịp hóa lệ quỷ, lòng tốt lại bao phủ trái tim nó.
Những móng tay đỏ mọc ra, nó tự tay bứt từng cái. Thế là nỗi đau chồng chất, tất cả dồn lên người nó.
Đứa con chưa ra đời.
Nỗi đau bạn nó phải chịu.
Thậm chí cả nỗi đau của cha mẹ vì mất nó.
Nó đều tự đổ lên đầu mình.
Nó không cho phép bản thân được giải thoát.
Nó muốn sống trong địa ngục của chính mình.
Tôi hỏi: “Cô chết bao lâu rồi?”
Nó nghĩ một lúc: “Bảy năm? Tám năm?”
Tôi im lặng, rồi nghiêm túc nói: “Đủ rồi.”
Mắt nó lại trào nước mắt: “Thật sao?”
“Tội nghiệt của tôi nhiều như vậy, thật sự đủ rồi sao?”
Nó khóc như mưa, giọng nghẹn ngào: “Nhưng tôi đã làm sai, tôi hại bạn mình, hại con mình, hại những người yêu thương tôi, những gì tôi chịu thật sự đủ rồi sao?”
Nó nhìn tôi, như cầu xin sự tha thứ từ tôi. Nhưng tôi biết, thứ nó cần không phải sự tha thứ của tôi.
Tôi hỏi: “Chấp niệm của cô là gì?”
“Tôi… muốn nói xin lỗi với bạn tôi.”
Tôi nói: “Được. Nói xong, hãy tha thứ cho chính mình, đi đầu thai đi.”
22
Bạn của nó không dễ tìm.
Không chỉ chuyển nhà, mà còn đổi cả thành phố.
Nên con ma thích khóc không thể tự tìm được.
Tôi nhờ rất nhiều người hỏi thăm, cuối cùng nhờ Thủy Quỷ dùng vài mối quan hệ âm phủ mới tìm được.
Người đàn ông đó để lại bóng ma quá lớn cho cô ấy. Khi tôi đến thăm, con ma thích khóc không dám vào, chỉ đứng ngoài cửa.
Mặt nó trắng bệch, nước mắt trong mắt còn nhiều hơn ngày thường.
Nó nói: “Tôi không có mặt mũi gặp cô ấy.”
Gõ cửa, mãi mới có người mở.
Hiện ra trước mắt là một gương mặt cũng trắng bệch không chút huyết sắc.
“Cô là…?”
Tôi cố gắng không trưng bộ mặt chết chóc thường ngày, dịu dàng nói: “Cô là Tầm Âm phải không? Tôi là bạn của Tiểu Vũ.”
Cô ấy sững sờ, ngón tay trắng bệch bám chặt khung cửa.
Tôi tưởng mình sẽ bị từ chối, nhưng cô ấy bất ngờ nhường đường cho tôi vào.
Trong nhà tối tăm, rèm cửa kéo kín mít.
Cô ấy bật một chiếc đèn sàn không sáng lắm.
“Xin lỗi, tôi không thích ánh sáng.”
Tôi không để ý, ánh mắt lướt qua căn phòng, rồi đột nhiên dừng lại.
Giữa phòng khách có một bàn thờ nhỏ.
Ảnh xám của Tiểu Vũ đặt ở đó. Hương chưa cháy hết lượn lờ bay.
Dưới bàn thờ là chậu sắt còn sót lại ánh lửa từ tiền âm phủ vừa cháy.
Hóa ra trong đống tiền âm phủ vô tận đó, có cả phần Tầm Âm đốt.
Tôi quay đầu, nghiêm túc nhìn cô ấy: “Tiểu Vũ có lời muốn nói với cô.”
Cô ấy ngừng thở một nhịp: “Tiểu Vũ… có lời muốn nói với tôi? Nhưng Tiểu Vũ chẳng phải đã đi chín năm rồi sao?”
Tôi nhìn nỗi u uất không tan trong mắt cô ấy. Ngay cả Tiểu Vũ cũng không nhớ mình chết bao lâu. Nhưng cô ấy lại nhớ rõ như vậy.
“Ừ, tình cờ tìm được di ngôn của cô ấy lúc đó. Cô ấy nói… cô ấy rất xin lỗi cô. Luôn muốn nói lời xin lỗi với cô.”
Tầm Âm ngừng thở, cười khổ sở: “Nói xin lỗi với tôi? Là tôi phải xin lỗi cô ấy mới đúng.”
Cô ấy mở miệng, nhưng mãi không phát ra tiếng.
Đột nhiên vùi đầu vào tay, khóc nức nở như một con thú nhỏ: “Là… là tôi phải xin lỗi cô ấy. Tiểu Vũ… bị tôi liên lụy mà chết… Thằng khốn đó vốn muốn giết tôi, chắc chắn vì không tìm được tôi nên trút giận lên Tiểu Vũ…”
Nước mắt cô ấy chảy qua kẽ tay.
“Người đáng chết thật ra là tôi… Đứa bé trong bụng Tiểu Vũ đã sáu tháng rồi…”
Không biết có phải vì cô ấy khóc quá thảm, lòng tôi cũng nặng nề theo.
Bóng ma của cô là người đàn ông đó, hay là Tiểu Vũ mà cô không thể đối mặt?
Đang định mở miệng, con ma thích khóc đột nhiên đẩy cửa xông vào. Nó lệ rơi đầy mặt, kích động muốn nói gì đó, nhưng vì quá xúc động, không thể phát ra tiếng.
“A… a!”
Nó điên cuồng vung tay trước mặt bạn mình, cổ họng khàn khàn vì khóc, cố gắng gào lên: “Không… không phải cô!”
“A…!” Nỗi đau hóa thành máu trong mắt nó, biến thành tiếng rên rỉ trong cổ họng.
Nhưng người trước mặt không thấy, không nghe được.
Tầm Âm ngơ ngác nhìn khoảng không phía trước: “Cửa này sao thế…”
Tiểu Vũ đột nhiên dừng lại.
Tôi nhìn nó, thay nó lên tiếng: “Tiểu Vũ không trách cô, ngược lại, cô ấy cảm thấy mình liên lụy cô, đã giới thiệu thằng khốn đó cho cô.”
Tầm Âm im lặng, mãi sau mới nói: “Tôi từng oán cô ấy. Nhưng… cũng chỉ là chút oán thôi.”
“Tôi chỉ hơi giận, nhưng tôi biết cô ấy chỉ muốn tôi hạnh phúc… Tôi sẽ nhanh chóng hết giận, rồi chúng tôi sẽ lại làm bạn.”
“Đáng lẽ phải như vậy! Rõ ràng phải như vậy… Sao Tiểu Vũ lại chết được chứ?”
Giọng cô ấy lại nghẹn ngào: “Trước khi cô ấy chết, tôi còn xóa cô ấy khỏi danh bạ… Tôi đang làm gì thế này… Tôi đang làm gì thế này!”
Hóa ra cái chết ấy không chỉ giam cầm mỗi Tiểu Vũ.
Tôi hỏi cô ấy: “Vậy cô đã tha thứ cho Tiểu Vũ chưa?”
Giọng cô ấy như chứa hơi nước, ngẩn ngơ nhìn bức ảnh đen trắng: “Tha thứ? Tôi đã tha thứ cho cô ấy từ lâu rồi. Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.”
“Sẽ mà. Cô ấy sẽ tha thứ cho cô.”
Lời vừa thốt ra, thân hình Tiểu Vũ đang lặng lẽ khóc bên cạnh bỗng lóe lên kim quang.
Tôi nhìn về khoảng không vô hình, hỏi oan hồn sắp tan biến: “Tiểu Vũ, cô sẽ tha thứ cho Tầm Âm chứ?”
Hình dáng cô ấy đã mờ nhạt và trong suốt. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy cô ấy dồn hết sức lực lao về phía Tầm Âm.
Ôm chầm lấy Tầm Âm. Gió cuốn làm tóc Tầm Âm khẽ bay.
Chỉ mình tôi nghe thấy cô ấy nói: “Tầm Âm, tớ tha thứ cho cậu. Kiếp sau, cũng làm bạn với tớ nhé.”
Ngay sau đó, thân hình cô ấy cùng nước mắt tan biến để lại Tầm Âm ngơ ngác khóc lóc.
“Vừa rồi… như có gì đó?”
Tôi nhìn cô ấy, không giải thích, chỉ nghiêm túc nói: “Trong chuyện này, người đáng chết không phải cô ấy, cũng không phải cô. Thằng khốn đó đã bị xử tử từ vài năm trước rồi. Nhưng cô vẫn phải sống.”
“Tiểu Vũ từ đầu đến cuối chỉ mong cô được hạnh phúc. Cô không cần chuộc tội, không cần tự hành hạ mình, vì cô không sai, cô phải sống đường hoàng, hướng lên phía trước.”
Cô ấy bỗng òa khóc nức nở.
“Nhưng như vậy không công bằng… Chỉ mình tôi hạnh phúc, quá không công bằng…”
Công bằng, nhưng thế gian này đâu có công bằng thật sự.
“Tầm Âm, nếu cô không hạnh phúc, cái chết của Tiểu Vũ sẽ trở nên vô nghĩa. Cô ấy nói cô ấy tha thứ cho cô, tôi nghe thấy rồi.”
23
Tôi không biết Tầm Âm có thật sự tin tôi không. Nhưng từ đó, cô ấy bắt đầu bước ra khỏi nhà, chăm chỉ uống thuốc trị bệnh tâm lý.
Cô ấy trở về thành phố cũ, sống ở tầng trên nhà bố mẹ Tiểu Vũ.
Mỗi ngày đều đến chăm sóc hai ông bà.
Dù thường xuyên ba người ôm nhau khóc.
Nhưng cuối cùng, ngày tháng cũng trôi qua được.
Tôi cũng chuẩn bị làm lại từ đầu, sống tốt hơn.
Tai không nghe chuyện bên ngoài, một lòng làm trâu làm ngựa.
Dù ma quỷ trong nhà ngày càng nhiều, nhưng cũng không phải không có lợi.
Giá nhà khu này đã bị kéo xuống.
Tôi chỉ cần không ăn không uống, làm việc hai mươi năm nữa là có hy vọng mua nhà.
-HẾT-