15
Xong chuyện, tôi chuẩn bị về nhà.
Chị cả cẩn thận hỏi: “Có muốn đến chỗ chị ở vài ngày không?”
Tôi ngẩn ra, cười: “Thôi.”
Vẫy tay, xoay người rời đi.
Lục thân duyên mỏng, mệnh cứng phúc bạc. Vẫn là đừng quá thân thiết thì hơn.
Tạ Hành lặng lẽ đi bên cạnh tôi.
Tôi bỗng nghĩ ra gì đó: “Tạ Hành, tôi về học bơi nhé.”
“Anh có phải cũng không biết bơi, có muốn học cùng tôi không?”
Tạ Hành im lặng một lúc, hiếm hoi từ chối tôi.
“Tôi… rất sợ nước.”
Tôi ngẩn ra: “Vậy trước đó anh còn đến cứu tôi?”
Tạ Hành quay mặt đi. Giọng nhỏ đến mức gần không nghe thấy.
“Vì tôi còn sợ cô chết hơn.”
Tôi cười, không nói gì.
Lâu sau mới hỏi hắn: “Tạ Hành, tôi giúp anh báo thù nha?”
“Tạ Viễn, Tạ Cảnh… tôi một người cũng không muốn tha.”
Tạ Hành rất lâu không lên tiếng. Lâu sau, đột nhiên từ phía sau ôm lấy tôi.
“Cảm ơn cô. Nhưng không cần.”
Tôi có chút ngạc nhiên: “Tại sao?”
Hắn cười: “Đời cô còn dài, đừng bị những người này giam cầm.”
“Phất Liễu, cô phải sống đời mình muốn. Hơn nữa những năm qua họ sống không tốt, công ty cũng đã lộ dấu hiệu suy tàn.”
“Tạ Viễn lại ở ngoài nuôi thêm một người phụ nữ. Chúng ta cứ nhìn là được.”
“Tốt.”
Hắn dè dặt câu lấy đầu ngón tay tôi.
“Tôi sẽ luôn ở bên cô.”
Tôi nắm chặt tay hắn.
“Tốt.”
Thiên sát cô tinh và hồn ma dã quỷ.
Ai nói không phải trời sinh một đôi chứ.
#Ngoại truyện: Tạ Hành
1
Năm thứ mười hai trôi dạt cõi đời.
Cuối cùng tôi cũng gặp được một chuyện thú vị.
Gần đây có người dùng cờ chiêu hồn gọi nhiều ma đến.
Sát khí tôi nặng, vốn không như mấy tiểu quỷ pháp lực yếu ớt bị gọi đi.
Nhưng tôi tự mình đi theo.
Tôi vốn nghĩ cô ấy là tà tu gì đó, muốn dùng cờ chiêu hồn luyện công. Nhưng tôi ở bên cô ấy mấy ngày. Cô ấy chẳng có động tĩnh gì.
Cho đến một ngày nghe cô ấy nói: “Mở cờ chiêu hồn rồi, trong nhà mát mẻ thật. Năng lượng mới đúng là tốt.”
?
Là tà tu.
Loại tà tu đó sao?
2
Bên cạnh cô ấy quá ấm áp. Tôi không kìm được mà dựa sát vào.
Sự thoải mái dễ chịu lan tỏa trong linh hồn, khiến tôi gần như không thể tự kiềm chế.
Những dòng nước biển lạnh buốt như trong khoảnh khắc ấy đã buông tha tôi.
Cơ thể tôi vì lạnh mà run rẩy suốt thời gian dài. Trong khoảnh khắc gần cô ấy. Đều ngừng lại.
3
Cô ấy hình như tức giận rồi. Vì con mèo ma cào bàn.
Dù trong mắt tôi, mấy con ma gào khóc thảm thiết mỗi ngày còn đáng ghét hơn.
Có lẽ cái bàn đó rất quan trọng.
Cô ấy rút kiếm gỗ đào ra, chính khí từ đó tuôn ra mãnh liệt.
Lúc này tôi mới giật mình, hóa ra cô ấy tu vi cao đến thế.
Tôi bắt đầu muốn chạy trốn, nhưng nhìn con mèo nhỏ, do dự một lúc, vẫn hiện thân.
Lâu quá không nói chuyện, giọng tôi khàn đặc khó nghe.
Liệu có dọa cô ấy không?
Khoan đã.
Sao tôi lại để ý chuyện này?
Vì tồn tại lâu, chuyện trong vòng mười dặm tôi đều rõ như lòng bàn tay. Tôi truyền đạt ý của con mèo ma cho cô gái.
Cô gái cau mày, buông kiếm xuống. Rồi không chút keo kiệt cho con mèo mượn dương khí của mình.
Không hiểu sao, tôi có chút ghen tị với con mèo đó.
4
Vì giúp con mèo, chuyện của cô ấy nhanh chóng lan truyền trong đám ma quỷ.
Nhiều ma mang theo chấp niệm tìm đến tận cửa.
Cô ấy rõ ràng không không để ý. Nhưng khi những con ma đó kể đi kể lại nỗi khổ của mình, cô ấy luôn thở dài, mang theo ánh mắt thương xót, lần lượt mềm lòng giúp đỡ họ.
Cô ấy rõ ràng nói mình có trái tim sắt đá. Nhưng tôi biết, nhiều đêm, trong bóng tối, cô ấy mở mắt không ngủ được.
Lặp đi lặp lại thương xót than thở cho những người đáng thương đó.
Tôi dán sau lưng cô ấy.
Không kìm được nghĩ.
Trên đời có người như cô ấy sống, thật là quá tốt.
5
Cho đến một ngày, cô ấy nhận được một cuộc điện thoại, vội vã rời đi.
Lần đầu tiên tôi rời khỏi nơi tôi quanh quẩn mười hai năm qua.
Đi theo cô ấy.
Cô ấy đến đạo quán.
Địa giới đạo môn, loại ma quỷ như tôi tự nhiên không dám xâm nhập.
Tôi đợi cô ấy ngoài cửa.
Sau đó nhiều lần tôi lặp đi lặp lại cảm thấy may mắn.
Cũng may tôi đi theo.
Nếu không, khi cô ấy một mình rời đạo quán.
Ai sẽ giúp cô ấy lau nước mắt đây?
6
Lục thân duyên mỏng, mệnh cứng phúc bạc.
Thật là một lời nguyền độc ác.
Không sao.
Tôi không sợ.
7
Sau khi từ đạo quán trở về, cô ấy dường như thay đổi.
Trước đây cô ấy luôn có một khoảng cách nhàn nhạt với thế giới này.
Dù sống, nhưng cũng chẳng khác gì đám hồn ma dã quỷ chúng ta, cô ấy không qua lại với người khác, bạn bè dường như cũng sớm cắt đứt liên lạc.
Có lúc tôi cảm thấy, cô ấy còn giống một hồn ma hơn cả chúng ta.
Nhưng như vậy tôi cũng thấy rất tốt.
Cô ấy sẽ luôn ở nhà.
Tôi sẽ luôn nhìn cô ấy.
Nhưng giờ đây, cô ấy thay đổi.
Trên người cô ấy nảy mầm một sức sống dạt dào.
Cô ấy bắt đầu trở nên sống động, vì những người không quen biết mà thật lòng đau khổ, thậm chí mạo hiểm.
Tôi bắt đầu nghĩ có nên chém chết những con ma muốn đến gần cầu xin cô ấy giúp đỡ không.
Như vậy cô ấy mới không vì người khác mà đau khổ.
Nhưng ngay lập tức tôi phủ định ý nghĩ của mình.
Cô ấy sẽ ghét tôi.
Tôi tuyệt đối không thể để cô ấy ghét tôi.
8
Hôm đó cô ấy bỗng hỏi tôi: “Không muốn đầu thai sao?”
Cũng không phải, chỉ là chưa thấy được kết cục của Tạ Viễn.
Tôi thực sự oán khí khó tan.
Hơn nữa tôi chết mới chỉ mười hai năm.
Nếu ở âm tào địa phủ gặp lại mẹ.
Thấy tôi chết sớm thế này, bà sẽ đau lòng biết bao.
9
Phất Liễu hỏi tên tôi.
Cô ấy có phải bắt đầu để ý tôi rồi không?
Có phải bắt đầu tò mò về tôi rồi không?
Tôi vui lắm, nhưng tôi không dám để cô ấy biết.
Tôi chỉ là một hồn ma dã quỷ mà thôi.
10
Đêm trước Tết, Phất Liễu bỗng nói muốn về quê thăm bố mẹ.
Nếu không phải là cô ấy, tôi thậm chí nghĩ có phải bị thứ gì nhập vào rồi không.
Nhưng là cô ấy.
Thật khó tưởng tượng có thứ gì có thể nhập vào cô ấy.
Tôi đi cùng cô ấy.
Cô ấy không từ chối.
Vui lắm.
Theo một ý nghĩa nào đó.
Có tính là dẫn tôi về ra mắt gia đình không?
Cho đến khi cô ấy dẫn ta đến trước mộ.
Cô ấy dường như rất hứng khởi, vừa uống rượu vừa hát.
Cảm giác như nhảy disco trên mộ.
Nhưng cô ấy vui là được.
Uống rượu xong, mặt cô ấy đỏ bừng.
Dễ thương cực kỳ.
Tôi chỉ lén nhìn một cái.
Cô ấy bắt đầu lẩm bẩm.
Bỗng hỏi tôi: “Anh nói xem, có phải họ bị tôi khắc chết không?”
Tôi muốn nói chết hay lắm, chết tuyệt lắm.
Nhưng nghĩ đến địa điểm.
Không tiện lắm.
Chỉ đành uyển chuyển: “Ý trời là thế.”
Nhưng cô ấy lại rất sợ thật sự là mình khắc chết họ.
Lúc này tôi mới phản ứng lại.
Những năm qua cô ấy vì sao luôn một mình một bóng.
Cô ấy sợ làm hại người khác.
Dù không có kết luận, cũng không muốn để người thân cận mạo hiểm.
Ánh mắt cô ấy rơi trên người tôi.
“Cũng may anh đã chết rồi.”
Tôi bỗng cảm thấy, chết cũng là một chuyện tốt.
Tôi sẽ là người duy nhất có thể ở bên cô ấy.
“Ừ, tôi không sợ cô khắc.”
Vậy nên, hãy nhìn tôi nhiều hơn chút nữa.
11
Chị cả của Phất Liễu nhờ cô ấy giúp.
Tôi có chút ghét chị ta.
Chị ta không biết bản lĩnh của Phất Liễu, lại gọi cô ấy làm chuyện nguy hiểm như vậy.
Tôi nghe chị ta nói từng đến cô nhi viện quan tâm Phất Liễu, đều là để nhờ Phất Liễu giúp mình.
Phất Liễu vốn cũng không quá buồn.
Cho đến khi nghe chị ta nói vì chồng mình dính vào, nên mới cầu cô ấy giúp.
Tôi thấy trong mắt cô ấy lướt qua một tia mệt mỏi.
Tôi biết, điều này khiến cô ấy cảm thấy mình là lựa chọn bị bỏ rơi.
Tôi thật sự ghét chị cả của cô ấy.
Nhưng lại không kìm được nghĩ.
Liệu có phải khi tất cả mọi người bỏ rơi Phất Liễu.
Phất Liễu mới sẽ dựa vào tôi.
Nhưng nhìn cô ấy buồn.
Tôi lại cảm thấy dù cô ấy không dựa vào tôi cũng chẳng sao.
12
Con lệ quỷ này không dễ đối phó.
Phất Liễu đầu tiên thoát khỏi đám cháy, lại rơi xuống sông.
Tôi bị lệ quỷ dẫn dụ, khi phát hiện không đúng đuổi theo, vừa thấy lệ quỷ hóa thành hình dáng ta đẩy Phất Liễu xuống sông.
Trong đầu tôi như có sợi dây đột nhiên đứt.
Nỗi sợ hãi như sóng triều nhấn chìm tôi.
Phất Liễu sẽ hận tôi không?
Phất Liễu sẽ chết không?
Tôi có còn gặp lại Phất Liễu nữa không?
Tôi sợ nước lắm.
Nỗi đau chết trong nước ngày ngày lặp lại trên người tôi.
Nhưng cơ thể tôi đã hành động trước cả đầu óc.
Khi tôi chưa kịp phản ứng, tôi đã nhảy xuống nước.
Nếu tôi là người, vì không biết bơi, tôi chỉ có thể nhìn Phất Liễu chết.
Nhưng may là, giờ tôi là ma.
May là, tôi đã chết rồi.
13
Phất Liễu không trách tôi.
Cô ấy lập tức nhận ra đó không phải tôi.
Tôi hỏi cô ấy vì sao.
Cô ấy cười tinh nghịch: “Tôi biết anh sẽ không hại tôi.”
Ầm một tiếng, trong tim tôi như có gì đó phá đất mà lên, quấn quanh kinh mạch tôi mà sinh trưởng.
Tôi gần như không kìm được cảm xúc dâng trào.
Nhưng ngay sau đó, cô ấy hỏi tôi: “… Là Tạ Cảnh đẩy anh xuống sao?”
Tôi lập tức sững sờ.
Cô ấy nói cô ấy thấy được mảnh ký ức của tôi.
Những ký ức tôi không dám nhớ lại lập tức ùa đến.
Mang theo bóng tối lạnh buốt dưới đáy biển, trong nháy mắt đánh tan tôi.
Đau quá.
Tôi nói: “Phất Liễu, tôi đau đến chết đi được.”
Cô ấy ôm chặt lấy tôi, vùi vào vai tôi.
Những giọt nước mắt nóng bỏng rơi trên cổ tôi.
Theo cổ áo chảy vào tim tôi.
Thật ấm áp.
Phất Liễu, thật ấm áp.
Phất Liễu, tôi thật sự rất thích em.
14
Sau khi giải quyết lệ quỷ.
Phất Liễu nói muốn giúp tôi báo thù.
Nhưng tôi lại không muốn báo thù đến thế nữa.
Phất Liễu, nếu chấp niệm tan đi.
Tôi cũng sẽ tan biến.
Vậy ai sẽ ở bên cô ấy suốt đời dài cô độc này chứ.
Chỉ có tôi.
Chỉ có tôi được thôi.
Thế nên tôi từ chối.
Tạ Viễn, ông tốt nhất đừng chết dễ dàng quá.
Đừng vội.
Để tôi từ từ nhìn ông mục nát là được.
Tôi thử câu lấy đầu ngón tay Phất Liễu.
Thật ấm áp.
Cô ấy không gạt tay tôi ra.
Ngay sau đó, những ngón tay thon dài của cô ấy đan vào kẽ tay tôi.
Mười ngón đan xen.
Thiên sát cô tinh và hồn ma dã quỷ.
Chính là trời sinh một đôi.
-HẾT-