MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỜI VẪN CÒN XANH DƯỚI MÁI HIÊN CŨChương 10: Vết nứt trên bức tường kính và sự sụp đổ của những vị thần

TRỜI VẪN CÒN XANH DƯỚI MÁI HIÊN CŨ

Chương 10: Vết nứt trên bức tường kính và sự sụp đổ của những vị thần

2,320 từ · ~12 phút đọc

Thế giới của trẻ con chúng tôi vốn được bao bọc bởi một niềm tin sắt đá rằng người lớn là những thực thể bất tử, vĩnh cửu và luôn đúng. Trong mắt Cu Mùi tám tuổi, bố mẹ không phải là những con người bình thường với những hỉ nộ ái ố, mà họ là những vị thần khổng lồ có khả năng sửa chữa mọi thứ hỏng hóc, từ một món đồ chơi gãy khớp đến một tâm hồn bị tổn thương vì điểm kém. Tuy nhiên, mùa hè năm ấy, ngay sau buổi tối cắm trại đầy ánh sao, một vết nứt đã xuất hiện trên bức tường kính bảo vệ thế giới yên bình của chúng tôi. Vết nứt đó không bắt đầu từ một cơn bão hay một con quái vật bóng đêm nào, mà nó bắt đầu từ căn nhà có hàng rào gỗ sơn trắng của Cái Tủn.

Mọi chuyện khởi nguồn vào một buổi chiều oi nồng, khi không khí đặc quánh đến mức tiếng ve sầu cũng nghe như tiếng rên rỉ mệt mỏi. Hội chúng tôi đang tụ tập dưới gốc cây trứng cá để chia nhau những mẩu bánh quy còn lại của Oliver thì Cái Tủn xuất hiện. Nhưng nó không mang theo búp bê, cũng không tết vòng hoa dại. Đôi mắt nó sưng mọng, đỏ hoe và khuôn mặt vốn dĩ luôn rạng rỡ giờ đây tái nhợt như một tờ giấy cũ.

"Tụi bây ơi, nhà tao có biến rồi."

Cái Tủn ngồi xuống, giọng nó run rẩy đến mức nghe như tiếng lá khô cọ vào nhau. Chúng tôi nín thở, nhìn nhau đầy lo lắng. Trong vương quốc của chúng tôi, "biến" thường là việc bị mất bi ve hoặc bị mẹ bắt đi tắm sớm, nhưng nhìn vẻ mặt của Cái Tủn, tôi hiểu rằng đây là một thứ "biến" ở cấp độ hoàn toàn khác.

"Bố mẹ tao... họ không còn nói chuyện với nhau bằng những lời bình thường nữa. Họ dùng những từ ngữ rất lạ, rất to và rất đau. Sáng nay, bố tao đã xách vali ra khỏi nhà sau khi ném một chiếc bình hoa vào bức tường kính ở phòng khách."

Oliver, người vốn dĩ sống ở thành phố và có lẽ đã quen thuộc với những rắc rối của người lớn hơn chúng tôi, là người đầu tiên lên tiếng. "Họ đang ly dị sao? Ở chỗ tao, chuyện đó xảy ra suốt. Người lớn thường hết yêu nhau giống như cách tụi mình hết thích một món đồ chơi vậy."

Nhưng đối với chúng tôi, những đứa trẻ ở thị trấn nhỏ này, khái niệm "hết yêu nhau" là một điều gì đó vô cùng phi lý. Làm sao người ta có thể ngừng yêu một người mà họ đã cùng xây dựng cả một tổ ấm? Làm sao những vị thần lại có thể từ bỏ vương quốc của mình chỉ vì vài lời tranh cãi?

"Không phải đâu Oliver!" Tí Sún phản đối, giọng nó vừa sợ hãi vừa tức giận. "Người lớn không giống tụi mình. Họ đã hứa rồi mà. Mẹ tao bảo khi cưới nhau là phải ở bên nhau mãi mãi, cho đến khi tóc bạc trắng như ông nội tao mới thôi."

Hải còm đẩy gọng kính tưởng tượng, khuôn mặt nó bỗng trở nên già dặn lạ thường. "Theo quan sát của tao, tình yêu của người lớn không phải là một hằng số toán học. Nó là một biến số phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố: tiền bạc, công việc, và cả sự kiên nhẫn. Khi những yếu tố đó thay đổi, kết quả của phép tính cũng sẽ thay đổi theo. Vấn đề là họ không báo trước cho tụi mình về kết quả đó."

Cái Tủn bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má lấm lem. "Tao không quan tâm đến toán học của ông, Hải ạ. Tao chỉ muốn bố quay về. Tao muốn bàn ăn lại đầy đủ bốn người. Tao muốn tiếng cười thay vì tiếng kính vỡ."

Chúng tôi ngồi im lặng. Lần đầu tiên, gốc cây trứng cá không còn mang lại cảm giác an toàn. Chúng tôi nhận ra rằng những "vị thần" của mình thực ra cũng chỉ là những con người mỏng manh, dễ tổn thương và đôi khi cũng rất ích kỷ. Họ có thể bảo vệ chúng tôi khỏi bóng tối, nhưng họ lại không thể bảo vệ chính họ khỏi những cơn bão trong lòng.

"Tụi mình phải làm gì đó!" Tôi đứng bật dậy. "Tụi mình là hiệp sĩ bóng đêm cơ mà. Nếu người lớn không thể sửa chữa thế giới của họ, thì tụi mình sẽ sửa giúp họ."

Một kế hoạch "Hàn gắn vương quốc" được vạch ra ngay lập tức. Chúng tôi quyết định thu thập tất cả những thứ mà chúng tôi cho là quý giá nhất để dâng lên bố mẹ Cái Tủn, hy vọng rằng những món quà của sự hồn nhiên sẽ nhắc nhở họ về những ngày tháng hạnh phúc. Tí Sún đóng góp những viên bi ve đẹp nhất. Hải còm mang đến chiếc la bằng đồng. Oliver tặng lại con robot đỏ đã được lau chùi sạch bùn đất. Còn tôi, tôi mang theo mảnh giấy vàng ố có ghi "Vé đi tuổi thơ".

Chiều tối hôm đó, chúng tôi lén lút đến nhà Cái Tủn. Ngôi nhà vốn dĩ luôn sáng đèn và ấm áp giờ đây im lìm, u uất. Qua khung cửa sổ, tôi thấy mẹ Cái Tủn đang ngồi một mình trong bóng tối, tay cầm một mảnh sứ vỡ từ chiếc bình hoa. Hình ảnh đó làm tôi thấy đau lòng hơn bất kỳ trận đòn nào của bố.

Chúng tôi đặt tất cả "kho báu" vào một chiếc hộp gỗ nhỏ và để ngay trước hiên nhà, kèm theo một mẩu giấy nguệch ngoạc: "Gửi bố mẹ Cái Tủn. Đây là tất cả những gì tụi con có. Xin hãy dùng chúng để đổi lấy nụ cười của hai người. Tụi con không cần đồ chơi, tụi con chỉ cần thấy mọi người hạnh phúc."

Nhưng thực tế không giống như trong những câu chuyện cổ tích mà mẹ vẫn thường kể cho tôi nghe trước khi đi ngủ. Ngày hôm sau, bố Cái Tủn không quay về. Chiếc hộp gỗ vẫn nằm im trên hiên nhà, chỉ có điều mẩu giấy đã bị gió thổi bay mất. Người lớn bận rộn với nỗi đau của chính mình đến mức họ không còn thời gian để nhìn xuống những món quà của trẻ con.

Sự rạn nứt trong gia đình Cái Tủn đã kéo theo một sự rạn nứt trong niềm tin của cả nhóm. Chúng tôi bắt đầu nhìn bố mẹ mình bằng một ánh mắt khác – ánh mắt dò xét và lo âu. Mỗi khi thấy bố mẹ im lặng quá lâu hoặc nghe thấy một giọng nói hơi gắt gỏng, tôi lại giật mình, lo sợ rằng bức tường kính của nhà mình cũng sắp vỡ.

"Này Mùi, ông có nghĩ là bố mẹ ông cũng sẽ có ngày như thế không?" Tí Sún hỏi tôi vào một buổi chiều khi tụi tôi đang ngồi câu cá bên bờ suối.

"Tôi không biết, Tí ạ. Trước đây tôi nghĩ là không bao giờ. Nhưng bây giờ tôi nhận ra rằng người lớn cũng giống như tụi mình, đôi khi họ cũng muốn bỏ trốn khỏi trò chơi mà họ đang tham gia."

Sự kiện nhà Cái Tủn đã dạy cho tôi một bài học cay đắng nhất về sự trưởng thành: rằng tình yêu không phải là một phép màu tự động tồn tại vĩnh viễn, mà nó là một công việc khó khăn cần được bảo trì hằng ngày. Người lớn thường dạy chúng ta phải biết giữ gìn đồ chơi, nhưng chính họ lại đôi khi vô tình làm vỡ những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời.

Lớn lên, tôi chứng kiến thêm nhiều cuộc đổ vỡ khác. Bạn bè tôi, đồng nghiệp tôi, và cả chính bản thân tôi cũng đã từng có lúc đứng trước những mảnh kính vỡ của những mối quan hệ. Tôi nhận ra rằng vết nứt trên bức tường kính của nhà Cái Tủn năm xưa thực chất là một phần của quy luật cuộc sống. Không có gì là hoàn hảo mãi mãi, và những vị thần cũng có lúc phải sa ngã.

Tuy nhiên, điều kỳ diệu nhất lại nằm ở chỗ: ngay cả trong đống đổ nát của một gia đình, sự hồn nhiên vẫn có cách để sinh tồn. Cái Tủn sau một thời gian u sầu đã bắt đầu học cách chấp nhận thực tại mới. Nó không còn mong chờ bố quay về mỗi ngày nữa, nhưng nó bắt đầu biết trân trọng những buổi chiều đi dạo cùng mẹ, biết tự làm cho mình những nụ cười từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Nhiều năm sau, khi tôi gặp lại Cái Tủn trong một buổi họp lớp, nó giờ đã là một người phụ nữ mạnh mẽ và có một gia đình hạnh phúc của riêng mình. Nó kể cho tôi nghe rằng ngày đó, mẹ nó thực ra đã nhìn thấy chiếc hộp gỗ của tụi tôi. Mẹ nó đã khóc rất nhiều khi thấy những viên bi ve của Tí Sún và mảnh giấy của tôi. Bà không thể giữ bố lại, nhưng bà đã giữ lại niềm tin vào sự tử tế nhờ vào những món quà ngây ngô đó.

"Mùi biết không," Cái Tủn nói, giọng nó giờ đây thanh thản như mặt hồ sau cơn bão, "người lớn có thể làm vỡ bình hoa, nhưng chính trẻ con đã giúp họ nhặt những mảnh vỡ đó lên để không ai bị đứt tay. Tụi mình ngày đó không hàn gắn được cuộc hôn nhân của bố mẹ tao, nhưng tụi mình đã hàn gắn được tâm hồn của tao."

Sự chiêm nghiệm về gia đình và tình yêu trong lòng tôi giờ đây đã sâu sắc hơn nhiều. Tôi hiểu rằng gia đình không chỉ là một cấu trúc bền vững về mặt vật lý hay pháp lý, mà nó là một sợi dây vô hình được bện lại từ những sự tha thứ và thấu hiểu. Khi một sợi dây bị đứt, chúng ta đau đớn, nhưng chúng ta vẫn có thể dùng những sợi dây khác để kết nối lại thế giới của mình.

Tôi nhìn vào tấm vé đi tuổi thơ của mình. Nó có một nếp gấp cũ kỹ từ cái ngày tôi định đem tặng nó cho bố mẹ Cái Tủn. Nếp gấp đó nhắc nhở tôi rằng sự hy sinh của một đứa trẻ luôn là thứ tinh khiết nhất. Chúng ta sẵn sàng cho đi tất cả những gì mình coi là quý giá nhất để cứu lấy nụ cười của người khác. Đó là một triết lý mà nhiều người lớn đã đánh mất trong quá trình tích lũy tài sản và địa vị.

Bây giờ, khi ngồi ăn tối cùng vợ và con trai, tôi luôn cố gắng tạo ra một bầu không khí ấm áp nhất có thể. Không phải vì tôi sợ bức tường kính sẽ vỡ, mà vì tôi biết rằng mỗi khoảnh khắc bình yên đều là một món quà vô giá. Tôi không còn đóng vai một vị thần hoàn hảo trước mặt con, tôi cho phép nó thấy những lúc tôi mệt mỏi hay sai lầm, nhưng tôi cũng dạy nó cách để cùng nhau sửa chữa những lỗi lầm đó.

Người lớn thường cố gắng che giấu những vết nứt trước mặt trẻ con vì họ muốn bảo vệ sự ngây thơ của chúng. Nhưng đôi khi, chính việc chứng kiến và cùng nhau vượt qua những vết nứt đó mới là cách giúp trẻ con lớn lên một cách vững vàng nhất. Sự ngây thơ không phải là không biết đến nỗi đau, mà là biết nhìn thấy hy vọng ngay cả khi nỗi đau đang hiện hữu.

Mùa hè năm ấy, sau sự sụp đổ của những vị thần, chúng tôi không còn là những đứa trẻ chỉ biết chơi đùa. Chúng tôi đã học được cách an ủi nhau, học được cách nhìn vào chiều sâu của sự im lặng và học được rằng đôi khi, sự im lặng của mẹ còn đáng sợ hơn cả tiếng quát mắng của bố.

Chúng tôi quay lại gốc cây trứng cá, nhưng lần này không phải để chia kẹo, mà để ngồi bên cạnh Cái Tủn. Chúng tôi không nói gì cả, chỉ ngồi đó, để gió thổi qua tóc và nắng sưởi ấm những trái tim bé nhỏ đang tập làm quen với sự thực tế. Chúng tôi nhận ra rằng, dù các vị thần có biến mất, thì những người bạn hiệp sĩ vẫn sẽ luôn ở đây.

Và dưới mái hiên cũ, dù bức tường kính có bị vỡ, thì bầu trời phía ngoài vẫn cứ xanh. Một màu xanh của sự khởi đầu mới, của những bài học về lòng dũng cảm khi phải đối diện với sự không hoàn hảo.

Chuyến hành trình của tuổi thơ lại tiếp tục, mang theo những hành trang nặng nề hơn một chút, nhưng cũng chứa đựng nhiều sự thấu cảm hơn. Chúng tôi đã lớn lên thêm một bậc, không phải nhờ vào sách vở, mà nhờ vào những giọt nước mắt của Cái Tủn và sự im lặng của những ngôi nhà sáng đèn nhưng lạnh lẽo.

Tôi gấp lại ký ức về nhà Cái Tủn vào một ngăn kéo đặc biệt. Một ngăn kéo dành cho những sự thật đắng cay nhưng cần thiết để tôi có thể trở thành một "Lão Mùi" biết trân trọng từng phút giây hạnh phúc của hiện tại.