MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỜI VẪN CÒN XANH DƯỚI MÁI HIÊN CŨChương 12: Những cánh diều chở ước mơ và vũ điệu của gió mùa thu

TRỜI VẪN CÒN XANH DƯỚI MÁI HIÊN CŨ

Chương 12: Những cánh diều chở ước mơ và vũ điệu của gió mùa thu

2,446 từ · ~13 phút đọc

Khi những tán cây sồi già bắt đầu trút bỏ lớp áo xanh mướt để khoác lên mình sắc vàng đỏ rực rỡ, thị trấn của chúng tôi lại chuyển mình theo một nhịp điệu mới. Gió mùa thu không còn mang cái nóng nực oi nồng hay những cơn mưa rào sầm sập trên mái tôn, mà nó mang theo sự se lạnh mơn man và một lời mời gọi đầy quyến rũ từ bầu trời cao rộng. Đó là thời điểm mà Ngày hội thả diều, sự kiện được mong chờ nhất trong năm sau những biến cố của mùa hè, bắt đầu rục rịch khởi động trên những cánh đồng cỏ khô phía Tây thị trấn.

Đối với chúng tôi, thả diều không chỉ là một trò chơi tiêu khiển. Đó là một cuộc viễn chinh chinh phục không gian, là cách mà những đứa trẻ vốn dĩ bị giới hạn bởi những quy tắc của người lớn và những bức tường kính gia đình có thể gửi gắm linh hồn mình vào mây trời. Sau bài học về sự kiên nhẫn tại xưởng mộc của ông Thomas, chúng tôi quyết định rằng năm nay sẽ không mua những chiếc diều làm sẵn bằng ni lông bóng loáng từ cửa tiệm. Chúng tôi sẽ tự chế tạo ra những "phi thuyền" mang đậm bản sắc của hội hiệp sĩ gốc cây trứng cá.

"Chiếc diều của tao phải là một con đại bàng khổng lồ. Nó sẽ thống trị bầu trời và bảo vệ tất cả những chiếc diều khác khỏi sự tấn công của lũ diều hâu." Tí Sún dõng dạc tuyên bố khi cả bọn đang tụ tập trong nhà kho của Hải "còm", nơi ngổn ngang những thanh tre, giấy bản và cuộn dây dù.

Hải "còm" lắc đầu, tay nó đang bận rộn với chiếc thước kẻ và những sơ đồ vẽ nguệch ngoạc trên mặt đất. "Đại bàng của ông sẽ quá nặng nếu không tính toán được tỉ lệ giữa sải cánh và trọng lượng thân. Theo công thức của tao, chiếc diều hiệu quả nhất phải có hình thoi cân xứng. Tao sẽ làm một chiếc diều mang hình dạng của một dải ngân hà, để nhắc nhở mọi người về những vì sao mà tụi mình đã thấy đêm cắm trại."

Oliver, người đã học được cách yêu những thứ mộc mạc hơn từ sau chuyến thăm ông Thomas, đang tỉ mẩn vuốt lại những thanh tre. "Tao sẽ giúp Tí Sún vót nan diều. Ở thành phố, người ta chỉ biết mua đồ chơi thôi, giờ tao mới thấy tự tay mình làm ra thứ có thể bay được mới thực sự là đẳng cấp."

Riêng Cái Tủn, nó ngồi lặng lẽ một góc với một xấp giấy màu pastel. Nó không muốn làm đại bàng hay ngân hà. Nó muốn làm một chiếc diều mang hình dạng của một đóa hoa mộc lan, giống như những bông hoa trong khu vườn bỏ hoang của bà Eleanor. "Tao muốn chiếc diều của tao bay thật cao, để bố tao từ nơi xa có thể nhìn thấy nó và biết rằng ở nhà tụi tao vẫn ổn."

Câu nói của Cái Tủn làm căn nhà kho bỗng chốc im lặng. Chúng tôi nhận ra rằng những chiếc diều này không chỉ chở giấy và tre, chúng chở theo những khao khát thầm kín nhất của mỗi đứa trẻ. Chiếc diều của Tí Sún là khát vọng về sự mạnh mẽ bảo vệ bạn bè, chiếc diều của Hải "còm" là ước mơ chinh phục tri thức, chiếc diều của Oliver là sự gắn kết giữa thực tế và mơ mộng, và chiếc diều của Cái Tủn là một thông điệp của sự chữa lành.

Chúng tôi dành cả một tuần lễ để chuẩn bị. Những đôi tay vốn dĩ chỉ quen cầm bút hay cầm bi ve giờ đây chằng chịt những vết xước nhỏ do nan tre khứa vào. Nhưng không ai than vãn. Chúng tôi đã học được từ ông Thomas rằng sự đau đớn nhẹ nhàng là cái giá phải trả cho một "khớp nối" hoàn hảo. Tôi giúp mọi người pha hồ dán từ bột mì, thứ hồ dính dấp và thơm nồng mùi ngũ cốc, dùng để gắn chặt những lớp giấy vào khung tre.

Khi những chiếc diều hoàn thiện, chúng nằm xếp hàng trên nền cỏ khô như những sinh vật đang chờ đợi linh hồn của gió. Chiếc đại bàng của Tí Sún trông khá oai vệ dù đôi cánh hơi lệch một chút. Dải ngân hà của Hải "còm" được vẽ bằng mực tím và những hạt cát lấp lánh lấy từ lòng suối. Con robot bay của Oliver trông cực kỳ hiện đại với những mảng màu tương phản. Và đóa mộc lan của Cái Tủn đẹp một cách dịu dàng, với những cánh hoa mỏng manh như có thể tan vào không khí.

Ngày hội thả diều diễn ra vào một buổi chiều thứ Bảy đầy nắng hanh. Cánh đồng phía Tây đông nghẹt người. Người lớn mang theo những chiếc ghế gấp và bình nước trà, trẻ con thì chạy nhảy loạn xạ với những cuộn dây trong tay. Bầu trời đã bắt đầu lốm đốm những cánh diều đủ màu sắc, trông như một bảng màu khổng lồ của một họa sĩ đang say xỉn.

"Chuẩn bị chưa các hiệp sĩ? Một, hai, ba... chạy!"

Tôi hét lớn hiệu lệnh. Cả bốn đứa cùng lao đi trên thảm cỏ vàng úa. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng gió rít qua tai và tiếng dây dù căng ra kêu "o o". Chiếc đại bàng của Tí Sún là chiếc đầu tiên vút lên, nó lồng lộn giữa tầng không như đang cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của sợi dây. Sau đó là dải ngân hà và robot bay. Nhưng đóa mộc lan của Cái Tủn gặp rắc rối. Vì thiết kế cánh hoa quá mỏng, nó cứ lộn nhào rồi đâm sầm xuống đất.

Cái Tủn đứng lại, đôi mắt nó lại bắt đầu ngân ngấn nước. "Chắc là bố không muốn thấy nó đâu. Nó yếu đuối quá."

"Đừng bỏ cuộc Cái Tủn!" Oliver chạy lại, cậu ta quỳ xuống kiểm tra lại phần đuôi diều. "Nó không yếu đuối, nó chỉ đang cần thêm một chút thăng bằng thôi. Này Hải còm, cho tao mượn một ít dây ruy băng từ diều của ông đi!"

Hải "còm" không ngần ngại cắt một đoạn đuôi lấp lánh của mình đưa cho Oliver. Cả bọn cùng quây lại, giúp Cái Tủn gia cố lại đóa hoa mộc lan. Chúng tôi nhận ra rằng trong vương quốc này, không ai bị bỏ lại phía sau. Nếu một chiếc diều không thể bay, thì cả hội sẽ cùng nhau nâng nó lên.

Lần thứ hai chạy đà, chúng tôi cùng cầm vào sợi dây của Cái Tủn. Một luồng gió mạnh bất chợt thổi tới. Đóa mộc lan rung rinh, rồi từ từ, nó vươn mình đứng thẳng dậy giữa không trung, thoát khỏi những bóng râm của mặt đất để lao thẳng về phía mặt trời hoàng hôn. Khi thấy chiếc diều của mình đã ổn định ở độ cao cùng với những chiếc khác, Cái Tủn nở một nụ cười rạng rỡ nhất mà tôi từng thấy từ sau vụ vỡ bình hoa.

Bầu trời lúc này là một vũ điệu hỗn loạn nhưng tuyệt đẹp. Hàng trăm cánh diều đan xen vào nhau, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề vướng víu. Mỗi chiếc đều tìm được khoảng không gian riêng của mình. Nhìn từ dưới đất, tôi cảm thấy như những lo toan của người lớn, những nếp nhăn của ông nội Tí Sún, hay nỗi buồn của mẹ Cái Tủn đều bị những sợi dây diều kia kéo phăng đi, để lại một khoảng không thanh thản và thuần khiết.

"Này các ông, nhìn kìa!" Hải "còm" chỉ tay về phía chân trời. "Từ đây nhìn lên, tụi mình không thấy biên giới của các ngôi nhà hay hàng rào nữa. Chỉ thấy một đại dương xanh ngắt. Có lẽ đó mới là sự thật về thế giới này."

Người lớn thường dạy chúng ta phải giữ chân trên mặt đất, phải sống thực tế và đừng mơ mộng hão huyền. Nhưng chính họ lại là những người tổ chức ra Ngày hội thả diều. Có lẽ, sâu thẳm trong lòng, họ cũng khao khát được một lần cắt đứt những sợi dây trách nhiệm để được bay cao như những đứa trẻ. Họ đứng đó, ngước nhìn lên cao, và tôi thấy trong đôi mắt của bố mẹ tôi, của ông nội Tí Sún, một sự xúc động kỳ lạ. Họ không còn là những người khổng lồ nghiêm khắc, họ là những hành khách đang đứng ở sân ga của hoài niệm, nhìn những ước mơ của con cái mình đang tung cánh.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả cánh đồng, ban tổ chức ra hiệu thu dây. Từng chiếc diều từ từ hạ cánh, trở về với mặt đất đầy bụi bặm nhưng mang theo hơi thở của những tầng mây. Tí Sún nâng niu con đại bàng giờ đã tả tơi đôi chút, Hải "còm" cẩn thận cuộn lại dải ngân hà, còn Oliver và Cái Tủn thì nhìn đóa mộc lan với vẻ lưu luyến.

"Ngày mai Oliver phải về thành phố rồi đúng không?" Tôi hỏi, giọng không giấu được sự buồn bã.

Cả bọn bỗng lặng đi. Mùa hè đã thực sự kết thúc, và ngày hội này chính là buổi tiệc chia tay đầy sắc màu nhất. Oliver nhìn chúng tôi, rồi nhìn vào đôi giày thể thao giờ đã mòn vẹt và lấm bẩn của mình.

"Tao sẽ không bao giờ quên mùa hè này. Ở thành phố tao có rất nhiều robot, nhưng tao không có những người bạn cùng tao mài gỗ hay thả diều dưới mưa. Tao sẽ mang đóa mộc lan này về, treo nó lên trần phòng ngủ để mỗi sáng thức dậy tao đều thấy mình đang ở đây."

Tối hôm đó, chúng tôi ngồi lại với nhau một lần cuối dưới gốc cây trứng cá. Không có kẹo, không có trò chơi, chỉ có tiếng gió thu thổi qua những tán lá khô. Chúng tôi trao cho nhau những món quà nhỏ. Oliver tặng tôi một chiếc la bàn mini mà cậu ta dùng để định hướng ở thành phố. Tí Sún tặng Oliver một túi bi ve "bất bại". Hải "còm" tặng một cuốn sổ tay trắng để Oliver ghi lại những giấc mơ. Và Cái Tủn tặng mỗi đứa một cánh hoa khô từ chiếc diều mộc lan.

Sự chia tay của trẻ con không giống người lớn. Chúng tôi không nói về việc giữ liên lạc qua thư từ hay điện thoại, vì chúng tôi tin rằng tình bạn là một sợi dây vô hình còn chắc chắn hơn cả dây dù thả diều. Dù Oliver có ở nơi xa xôi nào, chỉ cần cậu ta nhìn lên bầu trời, cậu ta sẽ thấy chúng tôi ở đó, và ngược lại.

Lớn lên, tôi nhận ra rằng cuộc đời cũng giống như một cuộc thả diều khổng lồ. Chúng ta dành cả tuổi trẻ để vót nan, dán giấy và cố gắng chạy thật nhanh để đưa ước mơ của mình lên cao. Đôi khi gió quá mạnh làm dây bị đứt, đôi khi trời không có gió làm diều rơi rụng. Nhưng điều quan trọng không phải là chiếc diều bay cao được bao lâu, mà là những người đã cùng chúng ta chạy trên cánh đồng đó, những người đã giúp chúng ta gia cố lại đôi cánh khi chúng ta vấp ngã.

Ngày hôm nay, khi đứng giữa những tòa nhà chọc trời của thành phố lớn, tôi không thấy ai thả diều cả. Người ta thả những chiếc máy bay không người lái, thả những thiết bị công nghệ hiện đại được điều khiển bằng sóng điện từ. Chúng bay chính xác hơn, cao hơn diều của chúng tôi ngày xưa, nhưng chúng không có linh hồn. Chúng không mang theo mùi hồ dán bột mì hay những cánh hoa khô của sự thấu cảm.

Tôi lôi tấm vé đi tuổi thơ ra, đặt nó cạnh cánh hoa mộc lan đã ép khô từ ba mươi năm trước. Tôi cảm nhận được vũ điệu của gió mùa thu vẫn đang thổi trong lòng mình. Oliver giờ chắc hẳn là một quý ông lịch lãm, nhưng tôi tin rằng trong ngăn kéo của cậu ấy vẫn có một đóa mộc lan bằng giấy. Cái Tủn có thể đã quên những giọt nước mắt năm nào, nhưng nụ cười khi chiếc diều cất cánh thì chắc chắn vẫn còn vẹn nguyên.

Chúng ta trưởng thành không phải là khi chúng ta ngừng thả diều, mà là khi chúng ta học được cách giữ cho những sợi dây diều bên trong mình không bị đứt đoạn trước những cơn bão của cuộc đời. Chúng ta học cách bay bằng tâm hồn thay vì bằng đôi chân.

Ngày mai, tôi sẽ dắt con trai mình ra công viên. Tôi sẽ không mua cho nó một chiếc máy bay điều khiển từ xa đắt tiền. Tôi sẽ cùng nó vót tre, dán giấy và kể cho nó nghe về đại bàng của Tí Sún, về ngân hà của Hải "còm". Tôi sẽ dạy nó cách chạy trên cỏ, cách cảm nhận hướng gió và cách kiên nhẫn đợi chờ một luồng khí nâng.

Bởi vì tôi muốn nó hiểu rằng, để vươn tới những vì sao, con người không cần những động cơ phản lực mạnh mẽ, họ chỉ cần một trái tim biết mơ mộng và những người bạn luôn sẵn sàng tiếp thêm sức mạnh cho đôi cánh của họ.

Cánh đồng mùa thu năm ấy vẫn còn đó trong ký ức, với tiếng cười giòn tan và những dải ruy băng lấp lánh trên bầu trời. Chuyến tàu tuổi thơ lại chuyển bánh, đưa Oliver về phố, đưa chúng tôi về với những lớp học mới, nhưng những cánh diều thì vẫn cứ bay mãi, cao hơn cả những đám mây, đến tận vùng đất của sự bất tử.

Tôi nhắm mắt lại, và giữa sự ồn ào của phố thị, tôi bỗng nghe thấy tiếng "o o" của dây diều căng gió. Tôi biết rằng, các hiệp sĩ vẫn đang ở đó, bảo vệ vương quốc của sự hồn nhiên, nơi mà những đóa hoa mộc lan có thể bay cao ngang tầm với đại bàng.