MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 1100

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 1100

390 từ · ~2 phút đọc

Chương 1100

Lão sư phụ vừa mới đi đến cạnh giường bệnh, Kiều Phương Hạ lập tức kéo ghế ra cho ông cụ ngồi, cô muốn nghe xem lão sư phụ nói thế nào về vết thương của Cố Dương Hàn.

Ông cụ lấy từ trong ngực ra bộ ngân châm tiêu độc, vừa làm vừa chậm rãi hỏi: “Kiều Phương Hạ, con cảm thấy tốt hơn chưa?”

“Tốt hơn nhiều rồi” Kiều Phương Hạ thuận miệng trả lời: “Cũng nhờ lão sư phụ ra tay”

“Con là đồ đệ của Hàn Bảo, người một nhà mà không cần khách sáo” Lão sư phụ cười cười và nói: “Nhưng thật ra sự cố này của con nhất định phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian, chính con cũng không biết yêu quý lấy bản thân mình thì còn ai lo lắng cho con đây?”

Lê Đình Tuấn đã về nước, hàm ý của lão sư phụ chính là Lê Đình Tuấn không biết quý trọng Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ im lặng vài giây, cũng không có biện minh điều gì, chỉ gật đầu và nhẹ nhàng trả lời: “Vâng, lão sư phụ dạy phải ạ.”

“Có phải hay không, chỉ nói miệng cũng không có tác dụng gì, có nói bao nhiêu với người ngoài cũng chỉ tốn công vô ích. Điều quan trọng nhất là chính bản thân con suy nghĩ rõ ràng là được.” Lão sự phụ thản nhiên trả lời.

Kiều Phương Hạ nhìn về phía lão sư phụ vài cái, nhỏ giọng đáp lại: “Vâng”

“Thầy phải châm cứu cho Hạo Nhiên, con về phòng trước đi.” Lão sư phụ giơ tay đang cầm ngân châm đã tiêu độc, nhẹ giọng nói với Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Cô muốn xem xem rốt cuộc Cố Dương Hàn đã bị thương thành như thế nào.

Cổ Dương Hàn hướng mắt nhìn về phía cô, nhẹ giọng lên tiếng: “Em cứ quay về đi, không cần xem đâu. Nếu như có cách thì sư phụ sẽ không thấy chết mà không cứu đâu.”

Lúc buổi chiều Kiều Phương Hạ đã nghe thấy sư phụ nói, kết quả xấu nhất có thể là Cố Dương Hàn sẽ phải cưa chân, vì vậy cô mới qua đây.

Cô nhìn vào gương mặt tái nhợt của Cố Dương Hàn, trong lòng chua xót phức tạp.