MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 367

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 367

389 từ · ~2 phút đọc

Chương 367

Tô Minh Nguyệt đóng quyển sổ lại, đưa tới bên tay anh, lại nói: “Anh nhận đi, những cái này đều sạch sẽ. Em thề tuyệt đối không tham khảo bất kỳ tác phẩm của ai”

“Coi như là một người bạn, hồi báo cho anh vì sự chăm sóc của anh những năm gần đây đi”.

Lệ Đình Tuấn dừng mấy giây, thấp giọng trả lời: “Tôi là vì Tổng Thanh Hào, không cần hồi báo gì của cô”

Tô Minh Nguyệt mấp máy môi, nhìn về hướng khác.

Hồi lâu, giống như dùng hết dũng khí, bỗng nhiên đưa tay ôm Lệ Đình Tuấn, ôm eo anh, nhẹ giọng khóc thút thít trong ngực anh, nói: “Đình Tuấn, anh thật không thể cho em một cơ hội sao?”

“Coi như chuyện trước kia em sai rồi. Anh cho em thêm một cơ hội có được hay không? Trong lòng anh hiểu rõ mà!”

Lệ Đình Tuấn đột nhiên bị cô ta ôm lấy, không kịp phản ứng.

Cách đó không xa, Kiều Phương Hạ thấy giờ hơi trễ, xoay người đi theo lối đường mòn trở lại cửa sau.

Vừa mới qua khúc quanh liền nhìn thấy hai người ôm nhau ở hành lang.

Cô chợt dừng lại, kinh ngạc nghe tiếng khóc kể lể của Tô Minh Nguyệt theo gió truyền đến.

Cô từ từ lui về sau hai bước.

Ngay sau đó xoay người rời đi.

Lê Đình Tuấn nghe được có tiếng bước chân, chuyển mắt thấy vạt áo lễ phục màu xanh da trời thoáng qua, không nhìn được mà cau mày.

Ngay sau đó, anh đấy Tô Minh Nguyệt ra muốn đuổi theo.

Tô Minh Nguyệt bị anh đẩy lùi về sau hai bước, lại kéo tay anh lại: “Đình Tuấn!”

Lê Đình Tuấn bị cô ta giữ, quay đầu hung hăng hất tay cô ta ra, trầm giọng nói: “Cô cảm thấy có thể sao?”

“Cô có thể không quan tâm trước đó Thanh Hào tốt với cô thế nào. Nhưng nội tâm tôi hổ thẹn!”

Tống Thanh Hào là anh em tốt nhất của anh, hơn nữa, anh đã biết Tống Thanh Hào thích Tô Minh Nguyệt từ lâu. Từ ngày mà anh biết Tống Thanh Hào thích Tô Minh Nguyệt, anh liền chủ động vạch rõ giới hạn với Tô Minh Nguyệt.

Phụ nữ của anh em không thể cướp. Đây là cơ bản làm người.