MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 535

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 535

309 từ · ~2 phút đọc

Chương 535

Hứa Phi Phàm đứng dậy theo cô, căng thẳng nhìn cô nói: “Mẹ tôi nói, không bằng hôm này cô qua nhà tôi ở đi? Chắc hẳn sáng mai ba tôi mới trở về, cũng đỡ phải sáng dậy sớm rồi lại dằn vặt đau khổ.”

“Được được, cũng có thể.” Kiều Phương Hạ thản nhiên gật đầu.

Nhà họ Hứa.

Dương Thủy trở về sau buổi làm việc, bắt gặp ở ngoài cửa có đôi giày cao gót màu đen, biết được Kiều Phương Hạ đã tới đây. Bà ấy tiện tay mang theo bánh ngọt phô mai mà vừa mua được lên trên lầu, nhẹ nhàng gõ cửa phòng cho khách.

“Tới đây” Bên trong truyền tới một âm thanh rầu rĩ của Kiều Phương Hạ.

Dương Thủy kiên nhẫn đợi một lát, đợi cho Kiều

Phương Hạ mở cửa, dáng vẻ dường như vừa mới tắm rửa xong, hốc mắt còn hồng.

Dương Thủy đi vào cửa, để bánh ngọt phô mai ở trên tủ đầu giường, nói: “Biết con thích ăn mấy món tráng miệng, Phi Phàm nói rằng hồi chiều con không ăn được nhiều.”

“Cảm ơn dì.” Kiều Phương Hạ ngồi xổm trên mặt đất của nhà vệ sinh, tóc ướt sũng, từ bên trong ngăn tủ thò tay lấy ra máy sấy, một bên nhẹ nhàng trả lời. Dương Thủy nhìn mắt của Kiều Phương Hạ, vươn tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đau lòng nói: “Muốn khóc thì cứ khóc đi, ở đây không ai dám nói gì cháu đâu.”

Trong chớp mắt, ánh mắt của Kiều Phương Hạ ửng đỏ, bĩu môi, nhẹ giọng hỏi: “Dì à, dì nói xem, mẹ cháu thật sự hèn hạ như vậy sao?”

Dương Thủy suy nghĩ rồi trả lời: “Không phải. Bà ta là một người ích kỉ”

Kiều Phương Hạ mím chặt khỏe môi, nước mắt lặng lẽ lăn dài.