MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 576

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 576

374 từ · ~2 phút đọc

Chương 576

“Hành lý của mẹ đâu ạ?” Đình Trung vui vẻ chờ mong, cậu bé tò mò nhìn vài lần chiếc túi nhỏ chỉ đựng vừa chiếc điện thoại trên tay Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ không khỏi day day thái dương, cô cảm thấy hơi đau đầu.

“Mẹ ơi… Đình Trung đợi một lát nhưng thấy có vẻ như Kiều Phương Hạ không muốn đi lắm, trên khuôn mặt nhỏ trắng bóc của cậu bé mang theo một chút mơ màng, cậu bé lại nhỏ giọng gọi cô.

Kiều Phương Hạ cụp mắt xuống nhìn Đình Trung, cô mím môi không lên tiếng.

Đình Trung suy nghĩ một lát rồi lại nhỏ giọng nói: “Đình Trung biết mẹ rất bận nên Đình Trung mới không dám gọi điện thoại cho mẹ”

Đúng lúc này Đường Nguyên Khiết Đan lái xe từ bãi đỗ xe ra ngoài, cô ấy thấy Đình Trung đột nhiên tới đây nên có chút không hiểu hỏi Kiều Phương Hạ: “Chị Phương Hạ, có chuyện gì vậy?”

Đình Trung quay đầu lại nhìn Đường Nguyên Khiết Đan, cậu bé ngây ra rồi lại vờ như mình rất kiên cường. Cậu bé cố gắng lấy lại tinh thần mỉm cười với Kiều Phương Hạ rồi nói: “Không sao đầu ạ, Đình Trung không đi nữa.

Lệ Đình Tuấn không ở trong nước, còn Kiều Phương Hạ thì hình như cô đang rất bận, từ nhỏ Đình Trung đã quen với việc mình bị cho leo cây rồi.

“Vậy thì tớ cũng sẽ không đi.

Đình Trung, nói: “Tớ ở cạnh cậu: Kiều Phương Hạ nhìn dáng vẻ miễn cưỡng tươi cười của Đình Trung, đột nhiên nhớ tới sinh nhật trước của cậu bé, cô cũng đã thất hứa.

Mặc dù lần này là do cô không biết chuyện nhưng Đình Trung đã đích thân đến cửa đón cô rồi.

Cô đắn đo vài giây, sau đó mỉm cười với Đình Trung rồi lên tiếng: “Mấy đứa đợi mẹ một lát, mẹ vào nói mấy câu với dì Khiết Đan cái đã”

“Vâng ạ” Đình Trung lập tức ngoan ngoãn gật đầu.

Trong xe, hai cái đầu nhỏ ghé sát vào nhau, cùng lúc quay lại nhìn theo sau bóng lưng của Kiều Phương Hạ, ngó về phía Đường Nguyên Khiết Đan.