MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 635

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 635

388 từ · ~2 phút đọc

Chương 635

Dung Lãng Nghệ cùng lắm cũng chỉ là cùng Lệ Đình Tuấn bàn chuyện làm ăn mà thôi, nhưng Lục Nhất Minh và Lệ Đình Tuấn là bạn bè đấy! Cô ta thật sự không nghĩ tới hai người bọn họ sẽ có liên quan đến nhau!

“Nếu tất cả mọi người đều đã quen biết nhau vậy thì cùng ngồi ăn có được không?”

Lệ Đình Tuấn nhìn Lục Nhất Minh và Đường Nguyên Khiết Đan, ngừng một chút rồi lại thấp giọng nói: “Tôi chị….”

Đường Nguyên Khiết Đan sửng sốt vài giây, lập tức thụ sủng nhược kinh lắc đầu nguây nguẩy trả lời: “Không được không được! Anh cứ đi nói chuyện làm ăn đi, không cần phải quan tâm đến chúng tôi!”

Đường Nguyên Khiết Đan không nghĩ tới, Lệ Đình Tuấn vậy mà lại có năng lực như thế! Kiều Phương Hạ mới nói hai câu mà anh ta có thể hiểu được ý tử của Kiều Phương Hạ, quả thực song thương vô cùng lợi hại! Khả năng này chính là thần giao cách cảm trong thần thoại!

Không hổ là người đàn ông mà cô ấy đánh giá cao!

Không uổng công buổi sáng hôm nay cô đã thay anh cầu xin Kiều Phương Hạ!

Cô ấy thề, về sau thật sự sẽ không bao giờ gọi Lê Đình Tuấn là người đàn ông xấu xa nữa! Cô ấy lại một lần nữa thấy chính mình mới là chó!

Kiều Phương Hạ cũng hiểu được, nếu mọi người cùng ăn cơm sẽ không khỏi lộ ra có chút giả tạo.

Cô cân nhắc một chút rồi mới nhẹ nhàng nói với Lệ Đình Tuấn: “Anh mau đi đi, chuyện của anh vẫn quan trọng hơn.” Lệ Đình Tuấn lập tức nhếch lên khóe miệng cười nói: “Được.”

Dứt lời, lại cúi đầu hôn lên trán của Kiều Phương Hạ “Bữa tiệc này của mọi người cứ ghi vào sổ cho anh để anh thanh toán, đợi một lát ăn xong thì cùng về, em ở trên xe chờ anh”

Kiều Phương Hạ nghe trong âm thanh của Lệ Đình Tuấn có chút ngây ngốc, buồn bực ở trong lổ mũi giống như bị cảm rồi.

Cô chợt nhớ tới đêm qua, anh đã ở dưới nhà Đường Nguyên Khiết Đan một đêm.

Có thể là trong xe quá lạnh nên bị cảm.