MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 669

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 669

385 từ · ~2 phút đọc

Chương 669

Thấy cô không đẩy mình ra, Lệ Đình Tuấn hôn sâu hơn.

Trong nháy mắt hai người chạm vào nhau, anh đột ngột siết chặt eo cô và tiến sâu hơn. Kiều Phương Hạ bị anh hôn đến tay chân nhũn ra, khi anh hôn vết sẹo sâu trên cổ, có chút ngứa lại có chút đau.

Đôi môi ấm áp của Lệ Đình Tuấn dừng lại một lúc lâu trước khi thả cô ra.

Không cần nói những lời dư thừa, anh yêu Kiều

Phương Hạ bao nhiêu, anh nghĩ cô hẳn là hiểu rõ. Kiều Phương Hạ nhìn anh xuống xe, nhìn anh thì thầm điều gì đó với Vô Nhật Huy bên ngoài xe.

Cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù cả thế giới đều chống lại cô ấy, chỉ cần Lệ Đình Tuấn đứng về phía cô ấy, cô ấy sẽ không quan tâm.

Cô nhìn bóng lưng cao thẳng của anh, nhìn dáng người nổi bật được ánh sáng ấm áp bên ngoài chiếu vào, nghĩ đến sự dịu dàng vừa rồi của anh, ấm áp trên mặt hồi lâu khó phai mờ.

Lát sau, Vô Nhật Huy lên xe, mỉm cười với Kiều Phương Hạ, nói: “Mợ chủ, chúng ta đến nhà Khiết Đan lấy hành lý chứ?”

Vô Nhật Huy lần đầu tiên đổi cách xưng hô là mợ chủ, trên mặt Kiều Phương Hạ bỗng nhiên nóng lên.

Ngừng một chút mới vội vàng trả lời: “Được. Vô Nhật Huy nhìn thấy sự bối rối của cô, liền nở một nụ cười im lặng, anh thu lại tầm mắt và phóng xe ra khỏi nhà họ Lệ.

Nhà họ Kiều.

Kiều Diệp Ngọc hồn bay phách lạc trở về nhà, nhìn đại sảnh trống trải một hồi, hỏi người dì ở phía sau: “Những người khác đâu?”

“Bà chủ hai ngày nay không thoải mái, thường xuyên ngủ mê man, chắc bây giờ vẫn còn đang ngủ. Người dì nhẹ nhàng đáp.

“Ba tôi đâu?” Kiều Diệp Ngọc tiếp tục hỏi.

“Công ty dạo này sa sút, sa thải rất nhiều người vẫn khó trụ vững. Ông chủ ngày nào cũng phải ra ngoài xã giao đến khuya mới về” Người dì thở dài đáp.

Kiều Diệp Ngọc chỉ cảm thấy trong ngôi nhà này dường như nói cái gì đều có thể vọng lại, trống trải lạnh lẽo.