MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 818

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 818

369 từ · ~2 phút đọc

Chương 818

Kiều Phương Hạ đối với Cố Dương Hàn rõ ràng như vậy là bởi vì cô sợ anh ấy sẽ tiếp tục lún sâu vào mình.

“Em xin lỗi.” Kiều Phương Hạ thấy Cố Dương Hàn không nói gì thì ngập ngừng buông lời xin lỗi.

Cố Dương Hàn vẫn tiếp tục yên lặng, anh ấy bình tĩnh lấy chiếc nhẫn kim cương bên trong ra, sau đó thảo sợi dây chuyền mình đang đeo ở cổ, cho chiếc nhẫn vào giữa và đeo lên.

Cố Dương Hàn nhàn nhạt đáp: “Em không làm gì sai cả, tại sao phải xin lỗi?”

Kiều Phương Hạ biết rằng mình không làm gì sai, nhưng cô sợ rằng Cố Dương Hàn cảm thấy khó chịu, vì vậy cô đã xin lỗi anh ấy. Cố Dương Hàn thản nhiên ném chiếc hộp gấm vào thùng rác trong góc, sắc mặt cũng trở nên bình tĩnh hơn, anh ấy cười nói với Kiều Phương Hạ: “Vậy thì chúng ta cùng nhau ăn tối thôi.”

Kiều Phương Hạ im lặng gật đầu.

Đúng lúc này nhân viên phục vụ gõ cửa để thông báo đồ ăn đã chuẩn bị xong.

“Anh đi gọi Ninh Nguyệt vào. Cố Dương Hàn nói.

Kiều Phương Hạ thấy anh ấy đứng dậy đi ra ngoài thì trong lòng có chút khó chịu không thể giải thích được. Khi Cố Dương Hàn bước đi, chân phải và chân trái của anh ấy không cần nhau, có lẽ trước đây đã bị thương. Cô đang đợi Cố Dương Hàn trở lại để hỏi thăm vết thương trên chân thì ngoài cửa đã truyền đến một giọng nói lo lắng: “Ninh Nguyệt.”

Kiều Phương Hạ bị choáng váng, cô vội vàng đứng dậy và chạy về hướng của sân chơi.

Cố Dương Hàn nhìn xung quanh nhưng không thấy An Dương đâu cả, thứ duy nhất còn lại lúc này chính là đội giày nhỏ của cô bé ở lối vào sân chơi. Sân chơi này nhỏ đến mức có thể nhìn thấy tổng thể trong nháy mắt.

Cố Dương Hàn muốn tìm An Dương rồi quay trở lại nhưng khi đi đến gần cánh cửa anh ấy đã nhìn thấy vòng tay định vị của cô bé rơi gần đó.