MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 857

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 857

418 từ · ~3 phút đọc

Chương 857

Lê Đình Tuấn nhanh chóng rửa mặt xong xuôi, anh bước ra ngoài trầm giọng nói: “Trễ tý nữa nhé, để cô ấy ngủ thêm một lát”

“Được rồi!” Phó Minh Tuyết gật đầu, đưa bàn chải đánh răng phục hồi sau sinh trong tay cho Lê Đình Tuấn, nhẹ ngành nói: “Có thể một lát nữa nhà họ Hứa sẽ đến thăm Phương Hạ, cũng không nên quá muộn, con lên giúp con bé rửa mặt đi”

“Cô ấy còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, mẹ để cô ấy xuống giường càng ít càng tốt. Đứa con mới mất được hai ngày, hơn nữa trước đây khi sinh Đình Trung thì bệnh vẫn chưa khỏi, tử cung mỏng manh nếu như chảy máu sẽ rất nguy hiểm”

Lê Đình Tuấn cầm lấy bàn chải đánh răng và nhìn Phó Minh Tuyết.

Trước đó, Phó Minh Tuyết chưa bao giờ chủ động quan tâm Kiều Phương Hạ một câu.

Phó Minh Tuyết cũng nhìn anh và nói: “Lần này dù sao cũng là lỗi của con, không cho con ngủ trên giường cũng đúng. Con bé nói gì thì làm cái nấy, lửa lớn đến đâu cũng phải chịu đựng, không được phép làm cho con bé khó chịu, làm cho con bé khóc nữa, biết không?”

“Hôm qua mẹ nghe ông ngoại con nói rằng con bé khóc đến sưng đỏ cả mắt, cứ khóc mãi như vậy không chỉ ảnh hưởng đến thị lực mà sau này còn bị chứng đau nửa đầu”

“Khi ông ngoại bị chứng đau nửa đầu con cũng đã nhìn thấy rồi đấy, đau đến mức không thể làm gì được, con có cam tâm để Kiều Phương Hạ gặp phải căn bệnh này không?”

“Được, con biết rồi” Lê Đình Tuấn im lặng lắng nghe lời dặn dò của Phó Minh Tuyết, sau đó gật đầu đáp lại.

Phố Minh Tuyết suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nói: “Còn nữa, con ở nhà cùng con bé thêm vài ngày đi, chờ đến lúc tâm trạng con bé tốt hơn một chút thì con hãy đến công ty. Một ngày ba bữa con phải cùng ăn với con bé, buổi chiều ba giờ thì mang trà lên, bữa ăn tối nhất định phải mang lên trước chín giờ, năm bữa cơm, không được phép quên”

Công ty của Phó Minh Tuyết cũng có rất nhiều việc, không chừng ngày nào đó cũng sẽ quay về, vì vậy bà ấy phải nói rõ ràng với Lệ Đình Tuấn trước.