MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 869

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 869

415 từ · ~3 phút đọc

Chương 869

Đình Trung nhìn cô bé, hốc mắt chợt đỏ lên, nước mắt rơi xuống.

Cậu bé sốt ruột muốn chết! Mẹ không để ý đến cậu bé, cô em gái cũng không thèm để ý đến cậu bé. Cậu bé muốn dẫn cô em gái về cho Lê Đình Tuấn xem, Kiều Phương Hạ nhìn thấy cô bé chắc chắn cũng sẽ rất vui, biết đâu được cô sẽ lại để ý đến cậu bé!

An Dương nhìn thấy Đình Trung nói khóc liền khác thì cũng ngây người.

Mặc Hàn Bảo thấy Đình Trung khóc, bế An Dương đứng lại, hơi cau mày quay đầu nhìn Vô Nhật Huy đang đi đến.

Lệ Đình Tuấn giở trò vô lại, con trai anh cũng giống vậy. Đúng là con trai ruột không lẫn vào đâu được.

An Dương thấy cậu bé khóc rất to, nhẫn nhịn một lúc mới nói với cậu bé: “Cậu đừng khóc nữa”

Đình Trung lau nước mắt trên khuôn mặt tròn tròn của mình, vừa khóc vừa kéo kéo cô bé.

An Dương hơi mất kiên nhẫn, mấp máy cái miệng, cau mày nói: “Nếu như cậu không khóc, tôi sẽ chơi với cậu một lúc”

Vừa dứt lời, Đình Trung lập tức im thin thít, không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Đình Trung vào nhà vệ sinh rửa sạch nước mắt nước mũi, khi cậu bé quay lại, trong đôi mắt vẫn còn vương vấn sự ấm ức.

“Nhóc khóc nhè” An Dương cau mày thốt lên ba chữ.

Bình thường Đình Trung sẽ không khóc như vậy đâu, bởi vì Lệ Đình Tuấn nói con trai không được dễ dàng rơi nước mắt, cho dù có ấm ức đến thế nào cũng không được khóc, trừ phi thật sự không kiềm nén được nữa.

“Tôi không phải” Cậu bé rất nghiêm túc giải thích với An Dương, trong giọng nói yếu ớt vẫn còn mang theo một ít giọng mũi sau khi vừa khóc xong.

Trên mặt An Dương hiện lên một dòng chữ “Cháu của tôi thật mất mặt”, hỏi cậu bé: “Vậy cậu khóc cái gì? Cậu chính là nhóc khóc nhè”

“Vậy thì tôi là nhóc khóc nhè” Đình Trung suy nghĩ một lúc, gật đầu trả lời.

Suy cho cùng, con gái cần được dỗ dành. Nếu như sau khi cậu bé cãi thêm vài câu An Dương lại không thèm để ý đến cậu bé, vậy thì mất nhiều hơn được.

Từ nay về sau, cô em gái nói cái gì thì chính là cái đó.