MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 887

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 887

361 từ · ~2 phút đọc

Chương 887

Lệ Đình Tuấn chỉ hơi nhíu lông mày, yên lặng cởi từng cúc áo khoác, vứt chiếc áo đã ướt xuống đất, sau đó quay người đi tìm thuốc mỡ.

Kiều Phương Hạ yên lặng nhìn bóng lưng của anh, thấy anh quay người đi lại đây, nửa ngồi trước mặt cô.

Anh thẩm một ít thuốc mỡ lên trên tăm bông, không nói lời nào kéo tay cô qua, cẩn thận bôi thuốc lên vùng da ửng đỏ của cô rồi xoa đều.

Kiều Phương Hạ nhìn động tác của anh, một lúc sau mới nói: “Phó Thành Đô rất quan tâm Triệu Mai Hoàng. Nếu vừa rồi anh làm cô ấy bị thương thì Phó Thành Đô sẽ không đau lòng sao?”

Lệ Đình Tuấn yên lặng bôi thuốc cho cô xong thì đặt tăm bông xuống, ngẩng đầu nhìn cô.

“Em cũng biết tôi đau lòng à.” Anh nói nhỏ

Cô chỉ toàn suy nghĩ cho người khác. Sao cô không đứng ở lập trường của anh suy nghĩ thử một lần?

Kiều Phương Hạ nghẹn lời.

Cô sợ Lệ Đình Tuấn sẽ giận chó đánh mèo với Triều Mai Hoàng. Huống hồ hôm nay Triệu Mai Hoàng đến đây để nói tốt cho Lê Đình Tuấn.

Hai người nhìn nhau một lúc, Kiều Phương Hạ đang định nói gì đó thì Lệ Đình Tuấn liếc nhìn mấy chỗ bị nước văng tung tóe trên người cô rồi nói: “Quần áo em ướt hết rồi, cởi ra trước đã”.

Hôm nay thời tiết ấm áp, trong phòng còn bật máy sưởi nên Kiều Phương Hạ cũng không cảm thấy lạnh.

Lê Đình Tuấn thấy cô không nhúc nhích, tưởng rằng vì anh ở đây nên cô không muốn thay quần áo trước mặt anh, anh khẽ thở dài nói: “Nếu lúc này tôi chạm vào em thì có khác gì cầm thú chứ?”

Nói xong thì anh buông tay Kiều Phương Hạ ra.

Kiều Phương Hạ nhìn anh đứng dậy đi về phía phòng để quần áo rồi mang một bộ quần áo sạch đến, cúi người đặt nó góc giường cho cô.

Hai người nhìn nhau, Lê Đình Tuấn quay người bước ra ngoài và thay cô đóng cửa lại.