MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 895

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 895

430 từ · ~3 phút đọc

Chương 895

“Đình Trung có được thả một cái hoa đăng không ạ?” Đình Trung nhìn chiếc đèn kéo quân trong tay rồi lại nhìn những người đi thả đèn hoa đăng dọc bên bờ sông, cậu bé trông mà thèm được thả đèn: “Đình Trung muốn ước nguyện ạ.”

Lệ Đình Tuấn nhìn cậu bé rồi dựa vào mạn thuyền, anh nhẹ nhàng gạt nước, nhìn Kiều Phương Hạ đang ngắm mạn

thuyền lướt qua những chiếc đèn hoa, nói: “Đi thôi”

Vô Nhật Huy rời khỏi thuyền đi mua vài chiếc đèn hoa đăng trở về.

Đình Trung quấn lấy Kiều Phương Hạ chơi đèn với cậu, Kiều Phương Hạ kiên nhẫn thắp nến cho cậu bé, dịu dàng nói: “Mỗi cái đèn hoa đăng chỉ có thể ước nguyện được một nguyện vọng thôi, nếu không… thần tiên trên trời sẽ cảm thấy Đình Trung tham lam nên không hoàn thành nguyện vọng cho Đình Trung đâu”

“Được ạ!” Đình Trung ngoan ngoãn gật đầu, cậu bé vừa ghi nhớ kĩ rồi vừa quý trọng chiếc hoa đăng trong tay, sau đó đem nó cẩn thận thả vào trong nước.

Lệ Đình Tuấn liếc nhìn khẩu hình miệng của Đình Trung thì biết là cậu bé đang ước nguyện điều gì.

Đình Trung đang hy vọng anh và Kiều Phương hại có thể hòa thuận, một nhà ba người bọn họ có thể vĩnh viễn sống bên nhau hạnh phúc.

Anh không nhìn cậu bé nữa, anh giúp Kiều Phương Hạ lấy một cái đèn hoa đăng rồi đưa cho Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ đưa tay nhận lấy. Cô lấy cây diêm mà được Vô Nhật Huy mua quẹt quẹt hai cái cũng không bật ra lửa.

Cô đang định đổi một cây diêm khác thì Lê Đình Tuấn đứng sau cô bỗng nhiên đưa tay ra, bắt lấy hai tay cô. Tay

phải của anh nắm lấy tay của cô, cầm ngón trỏ và ngón cái, đổi một góc khác, quét một cái lên hộp diêm để đốt.

Rồi anh lại cầm tay cô đột ngọn nến bên trong đèn hoa đăng của cô.

Hơi thở ấm áp của anh phả ở phía sau tai cô.

Kiều Phương Hạ cầm lấy hoa đăng, bất chợt trong lúc đó cô lại quên mất vừa nãy cô muốn ước nguyện vọng gì rồi.

Đôi mắt Lê Đình Tuấn nhìn cô rồi nhỏ nhỏ: “Sao em không thả đèn đi?”

Khi Kiều Phương Hạ còn bé cô rất thích chơi đèn hoa đăng, cứ hễ đến tết nguyên tiêu, nếu anh ấy có ở nhà thì đều sẽ đưa cô đi thả đèn hoa.