MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 932

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 932

378 từ · ~2 phút đọc

Chương 932

Mặc Hàn Bảo dựa lên đầu xe nhìn chằm chằm vào Cổ Dương Hàn, nhìn Cố Dương Hàn châm thuốc đưa lên miệng hút.

Dưới ánh đèn đường mờ mờ, ánh sáng đỏ từ tàn thuốc trên đầu ngón tay anh ấy lúc sáng lúc tối, rất nhanh đã đốt tới ngón tay của Cố Dương Hàn, nhưng anh ấy không phát hiện ra.

“Hiện tại ảo não có tác dụng gì không?” Mặc Hàn Bảo đưa tay lấy điếu thuốc trong tay anh ấy, dùng mũi chân ép mấy lần, thản nhiên nói.

Nếu như hôm nay Kiều Tứ Văn xảy ra chuyện, Kiều Phương Hạ có hận Cố Dương Hàn cả đời là vẫn còn nhẹ.

Cố Dương Hàn bình tĩnh, không lên tiếng.

Anh ấy không nói lời nào, Mặc Hàn Bảo cũng biết anh ấy hối hận. Dù sao hai người cũng là bạn bè mấy chục năm, ông ấy hiểu rõ Cố Dương Hàn.

Điện thoại trong túi rung lên, Mặc Hàn Bảo rũ mắt xuống nhìn: “Xem ra ông cụ không có gì đáng ngại”

Mặc Hàn Bảo tiện tay bỏ điện thoại di động vào trong túi, nhìn Cố Dương Hàn một cái nói: “Đi thôi, không sao hết, hẳn là khoảng thời gian này Kiều Phương Hạ sẽ không muốn nhìn thấy mặt cậu đâu.”

ở lại đây cũng chỉ khiến Kiều Phương Hạ thêm ngột ngạt thôi.

An Dương còn đang chờ ông ấy trở về, đợi ông ấy kể chuyện cho nghe mới bằng lòng đi ngủ.

Cố Dương Hàn tiếp nhận chìa khóa xe của Mặc Hàn Bảo, nhìn Mặc Hàn Bảo cưỡi lên chiếc mô tô, bóng dáng rất nhanh đã biến mất trong đêm tối.

Anh ấy ngước mắt nhìn bệnh viện Kiều Tứ Văn đang ở cách đó không xa mấy lần.

Nửa ngày sau mới thu hồi ánh mắt, xoay người mở cửa ghế lái sau lưng.

Cửa xe vừa mở được một nửa, bỗng nhiên một cục đá đánh trúng mu bàn tay của Cố Dương Hàn, anh ấy khựng lại một chút, quay đầu nhìn về phía sau.

Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng vứt cục đá trên tay, mặt không cảm xúc đi về phía anh ấy từ lối vào bãi đậu xe.

Đêm đã khuya, xung quanh bãi đỗ xe không có một ai.