MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrốn Tình - Kiều Phương HạChương 937

Trốn Tình - Kiều Phương Hạ

Chương 937

390 từ · ~2 phút đọc

Chương 937

Nhưng ai biểu Kiều Tứ Văn đứng về phía Kiều Phương Hạ chứ? Nếu ông ấy ngoan ngoãn đồng ý nhượng lại cổ phần của công ty cho cô ta thì sẽ không rơi vào thảm cảnh như vậy rồi.

Không chết, coi như ông ấy mạng lớn.

Rạng sáng ngày thứ hai.

Trong lòng Kiều Phương Hạ còn vướng bận Kiều Tứ Văn nên đã thức dậy từ sớm. Vừa rửa mặt xong thì cô lập tức vội vàng chạy tới bệnh viện. Cùng lúc đó, Lệ Đình Tuấn đang đứng trước cửa phòng bệnh, nhỏ giọng nói gì đó với bác sĩ điều trị tới kiểm tra bệnh tình.

Thấy Kiều Phương Hạ đã đến, anh lập tức dừng cuộc nói chuyện lại ngay, rồi cười khẽ với Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ thấy dưới mắt anh có hai quầng thâm nhàn nhạt, cô đoán tối qua chắc hẳn anh lại không thể ngủ yên, bèn tiến lại gần anh, khẽ nói: “Có em ở đây chăm sóc ông nội là được rồi, nếu anh có việc bận thì cứ đi làm, không thì về nhà nghỉ ngơi một lát đã”

“Đau lòng anh sao?” Lệ Đình Tuấn ung dung hỏi ngược lại.

Kiều Phương Hạ mím môi không nói.

Bác sĩ đứng bên cạnh lập tức thức thời đi ra ngoài, không quấy rầy hai người nói chuyện.

“Ăn sáng chưa?” Kiều Phương Hạ trầm ngâm vài giây, nhỏ giọng hỏi.

“Chưa ăn.” Lê Đình Tuấn trả lời.

Vừa hay lúc nãy Kiều Phương Hạ có ghé quán ăn bên đường mua đồ ăn sáng. Nguyên nhân là vì cô đoán chắc rằng anh vẫn chưa ăn nên mới mua nhiều hơn một phần mang tới bệnh viện.

Cô bước vào phòng bệnh, đặt bữa sáng lên bàn, vừa mở hộp vừa quay đầu nhìn Kiều Tứ Văn đang nằm trên giường bệnh mấy lần, khi thấy các chỉ số trên máy đo đều nằm trong mức bình thường thì mới yên tâm.

“Ăn chung đi.” Cô nhìn về phía Lê Đình Tuấn đang đứng ở cửa phòng, nhỏ giọng nói.

“Mạnh miệng.” Lệ Đình Tuấn nhếch khóe miệng lên với cô.

Rõ ràng trong lòng cô vẫn còn rất quan tâm anh, thế nhưng lại không chịu nói ra.

Nhưng mà cô có thể đồng ý ăn sáng với anh đã là chuyện ngoài dự định của Lệ Đình Tuấn.