MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!Chương 610: Anh phải cứu cô ấy!

Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Chương 610: Anh phải cứu cô ấy!

550 từ · ~3 phút đọc

Mã Nhược Anh trợn tròn mắt, cô theo bản năng đưa tay lên muốn đẩy người đàn ông ra, thế nhưng Stefan đã chặt đứt ý nghĩ ấy ngay lập tức, anh kiềm sức lực của cô lại, không cho cô có cơ hội đó.

Sau vài giây giữ nguyên tư thế chạm môi như vậy, Stefan mới thả người phụ nữ ra, anh nhìn khuôn mặt cô tức giận đến đỏ cả lên, mặt bình tĩnh không chút gợn sóng, hỏi:

- Ngon không?

Mã Nhược Anh cắn môi, cả miệng cô đầy rượu, liền quát:

- Anh điên rồi sao? Anh làm cái gì vậy?

Stefan chớp mắt bình thản, đáp:

- Chia sẻ rượu cho cô uống, không thích à?

Mã Nhược Anh nghe xong, tức giận giơ tay lên, vung về phía anh, nhưng thật không may, Stefan đã bắt được tay cô, anh nhếch môi, nói:

- Đừng đánh tôi phí công, cô quên tôi bị bệnh gì sao? Có đánh cũng không cảm nhận được đâu.

- Nhưng mà....

Hơi kéo dài câu của mình ra, người đàn ông nói tiếp:

- Tôi chỉ là mất cảm giác đau thôi, còn môi của cô... thì vẫn cảm nhận được. Mềm đấy!

Dứt lời, Stefan thả tay Mã Nhược Anh ra, chậm rãi bước về phía cửa, anh ung dung rời khỏi căn phòng.

Mã Nhược Anh xoay đầu nhìn theo bóng hình người đàn ông, cô há miệng, kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Mắt thấy bóng dáng Stefan đi xa, cô không kiềm được mà hét lên:

- Anh... đồ lưu manh!!!!

========================

Sáng ngày hôm sau, Thời Cảnh Thường đang ở trong phòng thay đồ thì chợt nghe bên ngoài có tiếng cãi vã, anh nhíu mày, gọi:

- Vĩ Sâm!

Cánh cửa liền mở ra ngay sau khi người đàn ông lên tiếng, lúc này, Vĩ Sâm đi vào, kính cẩn hỏi:

- Thiếu gia, ngài gọi tôi?

Thời Cảnh Thường vừa khoác áo vest chống đạn vào, vừa nói:

- Có chuyện gì mà ồn ào vậy?

Vĩ Sâm nghe xong, khuôn mặt có chút thay đổi, ngập ngừng đáp:

- Chuyện này.... thật ra.... có người đến tìm thiếu gia, nhưng mà.... từ ngày hôm qua, ngài đã nói là không cho phép ai vào đây, nên.....

Thời Cảnh Thường chớp mắt, lạnh nhạt hỏi:

- Là ai mà tôi đã ra lệnh rồi còn muốn xông vào?

Vĩ Sâm cắn môi, bất đắc dĩ phải trả lời:

- Thưa thiếu gia, là.... là thiếu phu nhân!

Câu trả lời của người đàn ông khiến động tác của Thời Cảnh Thường khựng lại, anh quay đầu nhìn Vĩ Sâm, cau mày lên tiếng:

- Cái gì?

Vừa dứt lời, một thân ảnh liền xông vào trong phòng, cùng với đó là giọng nói của cô gái:

- Vĩ Sâm, anh còn dám cản em, em bảo Á Nhan không cho phép anh bước nửa bước vào nhà!

"....."

Vĩ Sâm đứng hình trước lời nói của Hứa Sơ Sơ, anh chớp chớp mắt, không chủ động nuốt một ngụm nước bọt.

Thời Cảnh Thường cũng nhìn cô, ánh mắt tỏ ra như thể không tin được, lên tiếng hỏi:

- Vợ, em làm gì ở đây vậy?