MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không GianChương 13: Ớt Cay Nhỏ, Giỏi Thật

Trọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không Gian

Chương 13: Ớt Cay Nhỏ, Giỏi Thật

427 từ

Editor: Cafe26

Kiều Uyển Uyển từ xa đã nhìn thấy bọn họ, mà bị dọa hoảng hốt.

Ngay lập tức, cô quay đầu và bỏ chạy.

“Lại còn chạy sao!” Vương Lai Phúc vung tay lên, “Bắt cô ta cho ta!”

Mấy tên nhận lệnh kia nhất thời hưng phấn, cả đám gào thét, co chân đuổi theo.

Sức lực Kiều Uyển Uyển xuyên vào thật sự là yếu đuối, chưa chạy được mấy bước đã thở không nổi, tim đập thình thịch giống như muốn lao ra khỏi ngực, cảm giác như chạy thêm đoạn nữa sẽ bị đột tử mất.

Chẳng qua cô muốn bỏ chạy, cũng chạy không thoát, mấy người đám Vương Lai Phúc cười cười vây kín quanh cô, nhìn chằm vào mắt của cô, giống như nhìn con mồi trong lồng, tên nào tên nấy đều không có ý tốt gì.

Cô nhíu đôi mày đẹp, run run hàng lông mi cong vút dày đậm: "Các ngươi, các ngươi muốn làm gì? "

“Chị dâu, đại ca chúng tôi đến đón chị, chị dâu tính chạy sao?”

“Đúng vậy!”

“……”

Kiều Uyển Uyển sợ hãi lui về phía sau vài bước, đột nhiên bị ai đó túm lấy bả vai, một mùi khói khó ngửi xộc thẳng vào mũi, cô nhíu mày quay đầu nhìn thì gặp ngay bản mặt không gì tử tể của Vương Lai Phúc, nhất thời bị dọa cho muốn đẩy hắn ra xa.

Nhưng sức lực của cô sao bì nổi với Vương Lai Phúc, chẳng những không để cho cô đẩy đẩy ra, ngược lại còn đem cô kéo về ép trong ngực hắn, híp mắt nhìn cô: “Người nhà cô ngay cả tiền lễ cưới của ta cũng đã nhận lấy rồi, từ nay về sau cô chính là vợ của Vương Lai Phúc ta, cô còn xấu hổ cái gì nữa?”

Hắn nói xong vươn tay nắm lấy cằm Kiều Uyển Uyển, Kiều Uyển Uyển phẫn nộ muốn gỡ tay hắn ra, nhưng lại bị hắn cản lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên xấu hổ: “Vương Lai Phúc! Ngươi buông ta ra, đồ lưu manh!”

“Ta là lưu manh như vậy, lúc ta lưu manh hơn, cô còn chưa thấy đâu!”

Vương Lai Phúc dùng lực nắm lấy cằm cô, nhìn chằm chằm đôi môi hồng đào đầy đặn của cô, nuốt ực nước miếng, “Nào, để cho anh Phúc, hôn một cái!”

“Ha ha ha ha! Đại ca muốn hôn chị dâu rồi”.

“Ô ô! hôn đi, hôn đi...”

“……”