MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không GianChương 20: Phụ Nữ Thật Phiền Phức

Trọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không Gian

Chương 20: Phụ Nữ Thật Phiền Phức

430 từ

Editor: Cafe26

Tống Duyên Minh nhìn thấy Kiều Uyển Uyển không nói gì, cho rằng cô quá vui mừng, không biết nói gì.

Không ngờ Kiều Uyển Uyển thừa cơ hội thoát khỏi tay của anh: “Cho dù anh nói gì, tôi cũng không về”.

Tống Duyên Minh nhăn mặt.

Phụ nữ thật phiền phức!

“Cô không về dự định đi đâu?”

Kiều Uyển Uyển cúi đầu, dùng mũi giày vải đen đá vào những viên đá nhỏ bên vệ đường.

Cô đâu biết phải đi đâu? Trời đất rộng lớn, không có một nơi để ở.

“Dù sao tôi cũng không về! Ngộ nhỡ Vương Lai Phúc không cần tiền, đến lúc đó anh cũng đi rồi, Vương Lai Phúc lại trói tôi về phải làm sao?”

Tống Duyên Minh nghĩ lại phong cách làm việc kiêu ngạo của Vương Lai Phúc, lại nhìn Kiều Uyển Uyển như một bông hoa yêu đuối dưới ánh trắng, đụng phải sẽ như những cánh hoa rơi.

“Cô cùng tôi lên thị trấn?”

Kiều Uyển Uyển cắn răng, gật đầu.

Dù sao cô ban đầu cũng định đi thị trấn, đi cùng Tống Duyên Minh cũng tốt, đến lúc đó gặp cha mẹ của Tống Duyên Minh, nói rõ ràng, sau đó cô sẽ đường ai người ấy đi với Tống Duyên Minh.

Cô hiện tại có không gian bên cạnh, không lo sống không được.

Đã hạ quyết tâm, Kiều Uyển Uyển đầy tự tin đi cùng với Tống Duyên Minh lên thị trấn.

Vầng trăng khuyết treo trên ngọn cây, họ đi, trăng cũng đi theo, trên đường chiếu sáng cho họ.

Trong đến gió thổi mát mẻ, Kiều Uyển Uyển kín đáo không cảm thấy lạnh.

Chỉ là Tống Duyên Minh người cao chân dài, đi một bước bằng Kiều Uyển Uyển đi ba bước. Đi được mấy phút, đã bỏ cách xa Kiều Uyển Uyển phía sau.

Kiều Uyển Uyển nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Tống Duyên Minh phía trước, bí mật phàn nàn vài câu: “Đồ móng lợn”. Lại lè lưỡi làm mặt quỷ.

Tống Duyên Minh dường như có mắt sau lưng vậy, vừa lúc đó quay người lại, bắt quả tang cô lè lưỡi làm mắt quỷ.

Cả người Kiều Uyển Uyển cứng đơ.

Khuôn mặt rất xẩu hổ,

Tống Duyên Minh sững người, không nghĩ là một người có nhiều kế như Kiều Uyển Uyển, lại có mặt của đứa trẻ con.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh có thêm chút hứng thú thăm dò, khinh thường nói: “Trẻ con”.