MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không GianChương 37: Hết Phòng Rồi

Trọng Sinh Niên Đại Kiều Thê Có Không Gian

Chương 37: Hết Phòng Rồi

441 từ

Editor: Cafe26

May mắn thay rất nhanh thì đến đồn công an rồi, xe còn chưa dừng lại, Kiều Uyển Uyển liền khẩn trương nhảy xuống xe.

Ngồi đối diện với Tống Duyên Minh trong xe chật hẹp kia thật sự khiến cho cô thở không nổi.

Vào trong đồn công an, công an khách khí đối đãi với cô, dù sao cô cũng hành hiệp trượng nghĩa.

Những công an khác đang làm nhiệm vụ nghe vậy, đều nhìn về ánh mắt kinh ngạc với Kiều Uyển Uyển.

“Ôi! Tiểu cô nương trông thật xinh đẹp, lại còn đánh nhau lợi hại như vậy! chủ yếu là hành hiệp trượng nghĩa, tâm địa lương thiện, đúng là khó gặp”

Một bác công an lớn tuổi làm biên bản cho Kiều Uyển Uyển, uống một ngụm trà trong bình giữ nhiệt, chân thành khen ngợi.

Kiều Uyển Uyển nghe thấy bác ấy khen mà có chút ngượng ngùng, cười nói: “Những cái kia chẳng qua chỉ là công phu mèo ba chân, ở trước mặt các bác công an như bác căn bản không tính là gì”.

Bác công an: “Cô bé này là người thôn Trương Gia sao? Năm nay mới mười tám tuổi”.

Kiều Uyển Uyển gật đầu.

Bác công an hỏi: “Chưa có người yêu đúng không?”

Kiều Uyển Uyển trong lòng tự hỏi, cô có người yêu chưa thì liên quan gì đến việc lập biên bản điều tra vụ án hay không? Nhưng đối mặt với công an, cô vẫn lắc đầu ngoan ngoãn trả lời : “Chưa có”.

Cũng may lúc này, Tống Duyên Minh đứng bên ngoài chờ nên không nghe thấy, bằng không lại nhìn chằm chằm cô .

Bác công an đặt cái bình giữ nhiệt trong tay lên bàn, rất nghiêm túc nói với Kiều Uyển Uyển: “Cô gái không giấu gì cô, chúng tôi chỗ này thường xuyên nhận được một số vụ án vì yêu đương mà phạm pháp. Nếu người đàn ông bên ngoài có dấu hiệu tội phạm, tuyệt đối không nên nhân nhượng, phải báo cảnh sát kịp thời. Đừng ỷ vào chính mình biết võ, mà xem nhẹ sự việc”.

“Vâng ạ, con nhớ kỹ rồi”.

Giọng nói của Kiều Uyển Uyển mềm mại ngoan ngoãn, trong lòng lại nghĩ, Tống Duyên Minh sẽ không vì cô mà làm ra cái chuyện gì trái với pháp luật, chỉ biết đốt pháo ăn mừng, rốt cục cũng thoát khỏi cô.

Làm xong biên bản, bác công an cùng Kiều Uyển Uyển đi ra, ông nhìn về phía Tống Duyên Minh đang đứng ở bên ngoài chờ.