Hôm sau, Thúc Ngọc Dương sai người đưa mấy quyển sách tới.
Ngọc Oản nhìn qua, là một cuốn Tư Trị Thông Giám và một bản Tôn Tử Binh Pháp, nàng rất hài lòng, rảnh rỗi liền mang ra đọc.
“Tiểu thư, người đã mang thai lớn tháng rồi, coi chừng đọc sách nhiều lại hại mắt đấy.” Triệu ma ma khuyên nhủ.
“Ta chỉ xem chút thôi, vú cứ yên tâm.”
Kiếp trước, Thúc Ngọc Oản luôn cảm thấy mình có cha mẹ và huynh trưởng che chở, bản thân chỉ cần vui vẻ sống là được. Ngay cả nữ công cầm kỳ thư họa cũng chỉ học đủ để không bị tụt lại trong đám khuê nữ ở kinh thành.
Nhưng nay, nàng không chỉ muốn giúp cha mẹ, anh em tránh khỏi bi kịch kiếp trước, mà còn phải tự mình chống đỡ, bảo vệ cho Tiểu Nguyệt một mảnh trời!
Mỗi sáng, Ngọc Oản đều dậy sớm đi dạo trong hoa viên, sau đó ăn sáng, buổi sáng thì đọc Tôn Tử Binh Pháp mà Thúc Ngọc Dương gửi tới, buổi chiều thì cùng Thanh Đài, Thanh Hòa may quần áo nhỏ cho Tiểu Nguyệt.
Vừa cầm kim chỉ không lâu, Thanh Đài đã nhắc:
“Tiểu thư, người nghỉ một lát đi, cẩn thận hại mắt.”
Ngọc Oản biết ý, liền đặt kim chỉ xuống. Nếu không dừng lại, chẳng mấy chốc Triệu ma ma cũng sẽ đến lải nhải, rồi lại để mẫu thân biết, thế nào cũng bị mắng...
Trước đây nàng từng nghĩ sống kiểu này thật gò bó, khó chịu.
Nhưng giờ, nàng chỉ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, chỉ mong những người nàng yêu thương này mãi mãi ở bên cạnh, ngày ngày nhắc nhở nàng như thế.
Từ sau khi hòa ly về nhà, Thúc Ngọc Oản vẫn chưa từng bước chân ra khỏi Thúc phủ.
Sau ngần ấy năm, nàng đã chẳng còn là cô gái bốc đồng như xưa.
Huống chi giờ nàng đã mang thai tám tháng, có lẽ chỉ còn một tháng nữa là sinh rồi, nàng không muốn gây thêm chuyện gì vào lúc này.
Hôm ấy, khi Ngọc Oản đang nằm nghỉ trên ghế quý phi, một tiểu nha hoàn ngoài viện dẫn theo Lục Ý, tay cầm một chiếc hộp bước vào.
Lục Ý hành lễ với nàng:
“Thưa tiểu thư.”
“Đây là sâm núi do Thế tử phủ Ninh vương gửi tới, phu nhân sai nô tỳ mang đến cho người.”
“Thế tử phủ Ninh vương?” Ngọc Oản ngạc nhiên.
Lục Ý mỉm cười giải thích:
“Nghe nói là đại công tử đang tìm sâm quý nhiều năm tuổi ở bên ngoài, tình cờ gặp Thế tử phủ Ninh vương. Ngài ấy nói trong phủ có một cây sâm trăm năm do Hoàng thượng ban cho, liền tặng lại cho đại công tử.”
“Hóa ra là vậy.” Ngọc Oản hiểu ra.
“Chỉ là ta thật ra cũng không nhất thiết phải dùng loại sâm quý như vậy, sao có thể để đại ca vô duyên vô cớ mang ơn người ta.” Thúc phủ và phủ Ninh vương vốn không qua lại, đại ca và Thế tử Ninh vương đều là người thừa kế, mối nợ nhân tình này cũng không phải chuyện chơi giữa đám con cháu quý tộc.
“Đại công tử cũng chỉ là lo cho người thôi. Trước đây, khi đại thiếu phu nhân sinh con đã rất nguy hiểm, lần này đại công tử cũng chỉ muốn đề phòng bất trắc mà thôi.” Lục Ý rất chu đáo.
Xem ra lần đó khi đại tẩu sinh Thanh ca nhi, đã khiến đại ca sợ hãi thật rồi.
Khi ấy, lúc sinh Thanh ca nhi, tình trạng của đại tẩu quả thực nguy hiểm. Sau đó mấy năm nàng đều phải điều dưỡng thân thể, mãi không dám mang thai lần nữa.
Lúc đó Ngọc Oản còn chưa gả vào phủ An Định Hầu, cũng từng chứng kiến.
Nghĩ vậy, nàng liền nhận lấy cây sâm quý.
Được người nhà quan tâm lo lắng như vậy, thật sự rất ấm lòng.
“Cảm ơn Lục Ý đã vất vả.” Ngọc Oản dịu dàng nói.
“Được làm việc cho tiểu thư là phúc phận của nô tỳ.” Lục Ý cười đáp.
Dù tiểu thư trở về phủ sau khi hòa ly, nhưng lão gia, phu nhân và các thiếu gia đều rất yêu chiều nàng. Bọn hạ nhân như các nàng đều nhìn thấy rõ, sao dám tỏ vẻ kiêu căng chứ.
Hôm sau, khi Thúc Ngọc Dương đến, Ngọc Oản nhắc tới chuyện sâm quý, cảm kích nói:
“Đại ca, cảm ơn huynh đã nhọc lòng tìm sâm cho muội.”
Ánh mắt Thúc Ngọc Dương dịu dàng:
“Người một nhà cả, nói cảm ơn làm gì.”
“Nghe nói cây sâm ấy là do Hoàng thượng ban cho phủ Ninh vương, nếu sau này không dùng tới, mong huynh hãy trả lại. Loại sâm trăm năm thế này quả thật rất hiếm.”
Thúc Ngọc Dương sủng nịnh đáp:
“Được, nghe theo lời muội.”
“Lần này thật phải cảm ơn Thế tử phủ Ninh vương, lần trước ta chỉ giúp huynh ấy một việc nhỏ, vậy mà huynh ấy lại giúp đỡ ta như thế. Quả thật không giống lời đồn rằng huynh ấy là kẻ chẳng ra gì.” Thúc Ngọc Dương cảm thán.
“Thì ra là nhân duyên tốt do huynh kết từ trước. Muội còn đang thắc mắc sao phủ ta với phủ Ninh vương xưa nay không qua lại, lại đột nhiên được tặng sâm quý thế này.”
“Nhưng rốt cuộc huynh giúp Thế tử phủ Ninh vương chuyện gì vậy?” Ngọc Oản tò mò.
Thúc Ngọc Dương mỉm cười:
“Ta đã hứa với huynh ấy là không kể với ai.”
“Thôi được!”
“Càng nói càng khiến muội thêm tò mò đó!” Ngọc Oản tinh nghịch nói.
“Tò mò thì ráng nhịn đi…” Thúc Ngọc Dương nói xong liền cất bước rời đi.
Chờ huynh trưởng rời khỏi, sắc mặt Thúc Ngọc Oản mới dần trầm xuống.
Nói đến vị Thế tử phủ Ninh vương này, kiếp trước dù chỉ sống nơi hậu viện, nàng vẫn từng nghe đến kết cục bi thảm của hắn.
Ngay khi Ngũ hoàng tử vừa đăng cơ, phủ Ninh vương đã bị tố cáo mưu phản, cả nhà bị xử trảm.
Không ai biết vì sao Ngũ hoàng tử lại hận phủ Ninh vương đến vậy, đến mức bất chấp cả tổ huấn của khai quốc tiên đế, nhất quyết phải diệt trừ cả tộc nhà họ!