Edit: Hạ Vy_____Chương 101: Ngươi cầu xin người khác như vậy sao."Vật nhỏ?""Ơi." Người đang đè nặng Bùi Hàn Đường rầu rĩ mà lên tiếng, giọng điệu khẽ run giống như thấp giọng khụt khịt. "Ai u, làm sao vậy?" Bùi Hàn Đường kéo người trong lòng từ dưới đất lên, ôm cậu ngồi bên giường, vài bước đi đến giá cắm nến thắp sáng ngọn nến, phút chốc chiếu sáng khắp phòng. Bùi Hàn Đường xoay người bèn thấy Văn Hạc Âm đang ủ rủ cụp đuôi mà ngồi ở kia, hốc mắt hơi phiếm hồng, tóc bay tán loạn, y phục dính đầy bụi đất, một bộ dạng cực kỳ đáng thương. Hắn ta ngồi ở bên cạnh Văn Hạc Âm, dùng gương mặt tươi cười dỗ dành cậu: "Mấy tháng không gặp, vừa trở về đã khiến ta kinh hãi đến như vậy, ngươi đối xử với ta cũng thật tốt, xảy ra chuyện gì? Ai khi dễ ngươi? Nào, nói cho ca ca nghe, ta giúp ngươi đánh hắn."