Edit: Hạ Vy_____Chương 107: Nếu biết sẽ hộc ba thăng máu.Bàn tay Cố Hách Viêm ôm lấy bả vai Mộ Chi Minh cứng đờ lại, mặc dù hắn chưa nói lời nào nhưng hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập vài phần. Mộ Chi Minh vươn tay vỗ nhẹ mu bàn tay hắn trấn an. Cố Hách Viêm hỏi: "Ngươi... làm sao biết được?"Mộ Chi Minh đáp: "Ngày ấy ở biên cương đại mạc, trước lửa trại ngươi có nói với ta, biết người biết ta trăm trận trăm thắng." Cố Hách Viêm trầm mặc, Mộ Chi Minh xưa nay tinh tế tỉ mỉ, quả nhiên vẫn chú ý tới chuyện này. "Hách Viêm." Mộ Chi Minh nắm lấy lòng bàn tay của hắn, mười ngón tay đan chéo vào nhau, "Ta cũng có ký ức của kiếp trước." Cố Hách Viêm gật đầu, nhẹ "Ừm" một tiếng."Ngươi không có chút kinh ngạc nào sao." Mộ Chi Minh kinh ngạc, tùy ý phản ứng lại nói, "Chẳng lẽ, ngươi đã sớm biết ta có ký ức kiếp trước?"