Edit: Hạ Vy_____Chương 110: Mau lên thời gian không đợi ai.Tầm mắt của y ngay lập tức bị đoạt lấy, trước mắt chỉ còn lại một màu đỏ, Mộ Chi Minh không thể thấy tay của người trước mắt, nên cảm thấy bàn tay v**t v* trên người mình càng thêm nóng bỏng, không thể nhìn thấy môi của đối phương nhưng nó có thể dễ dàng tước lấy hô hấp của y, không thể nhìn thấy lưỡi của người nọ, nhưng lại cảm giác được từng xúc cảm mềm mại ở sườn cổ có thể trêu chọc du͙ƈ vọиɠ của người khác. Cơ thể đang run lên từng đợt vì mẫn cảm, âm thanh rêи ɾỉ bất an khẽ trào ra, Mộ Chi Minh hoảng sợ vô cùng, vươn tay muốn kéo lụa đỏ trước mắt xuống, nào ngờ cổ tay lại bị giữ chặt. "Đừng tháo, cứ để như vậy." Giọng nói của Cố Hách Viêm khàn khàn như mất tiếng, "Ngươi không nhìn thấy mặt ta sẽ có thể xem ta thành hắn."