194 từ · ~1 phút đọc
Edit: Lùn + Beta: Hạ Vy_____Chương 120: Giường của khách đ**m này rất hẹp.Sau khi hai người ăn cơm trưa xong thì lão chưởng quầy đi đến thu dọn bát đũa canh thừa, bưng trà lên bàn: "Hai vị khách quan, hai người ở trong chuồng ngựa, phải làm gì đây..." Mộ Chi Minh lấy nước trà xanh súc miệng, đột nhiên nhớ lại bên trong chuồng ngựa còn nhốt hai người: "Xin hỏi lão nhân gia, người có giấy bút không?" "Có, có." Lão chưởng quầy vội vàng đi lấy.Đại Ngưu và Nhị Ngưu vốn là hai người miệng cọp gan thỏ, sau khi bị kéo đến tiền sảnh mở trói thì con mắt căn bản không dám nhìn thẳng người khác, không ngừng xin tha: "Đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha mạng."Mộ Chi Minh cười nói: "Không cần như vậy, ta chịu không nổi."Hai người họ còn run rẩy mà dập đầu.Cố Hách Viêm nhíu mày, trầm giọng quát lớn nói: "Đứng dậy." Một khi hắn trở nên hung tợn thì mỗi câu nói luôn mang theo sát khí, sợ rằng đám vong linh cũng bị dọa đến đi đường vòng.