201 từ
Edit+Beta: Hạ Vy______Chương 137: Rõ ràng y rất mạnh mẽ.Khi Mộ Chi Minh rời khỏi phủ Túc Vương trở lại Hầu phủ thì mặt trời đã lặn xuống, bởi vì đầu gối đau quỳ lâu hơi đau nên khi xuống xe ngựa không kìm được mà lảo đảo một cái, Văn Hạc Âm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy y: "Thiếu gia, ngươi không sao chứ?"Mộ Chi Minh đứng vững, cười nói: "Không sao."Văn Hạc Âm: "Đầu gối có phải rất đau không? Hôm qua ngươi quỳ trước phủ Ngự sử đại phu* lâu như vậy, ta đã biết nhất định sắp có chuyện lớn, thật là làm ta lo lắng chết mất, chúng ta mau chóng vào phòng lấy khăn nóng đắp một chút đi."(*Ngự sử đại phu: chuyên can gián, kiểm soát quan lại)Mộ Chi Minh: "Được."Văn Hạc Âm dìu cánh tay y: "Tuyết rơi bậc thang rất trơn, thiếu gia đi chậm một chút."Mộ Chi Minh thở ra một hơi trắng, ngước mắt nhìn lên, thấy trên lưng hai con sư tử đá trước phủ đầy tuyết trắng, sinh động như thật, mồm miệng treo một lớp băng mỏng, y nhẹ giọng: "Tuyết cứ rơi đã nhiều ngày."