192 từ
Edit: Hạ Vy_____Chương 145: Tôi thật sự cảm thấy rất ngọt*.(*Theo như cảm nhận của em thì đây là lời của tác giả, kiểu như là lời tác giả nói thay cho việc nghĩ tên chương, ví dụ như chương trước không phải ngược thì chương này sẽ cảm thấy rất ngọt, không biết em có hiểu đúng không, ai thấy em hiểu sai chỉ em ạ.)Đêm đến, không gió không mây, trời cao ôm trăng sáng, rạng ngời rơi trong lòng ngực.Mộ Chi Minh mơ mơ màng màng mở mắt ra, cảm thấy tay chân bủn rủn, cả người vô lực, không biết đã là canh mấy, sau một lúc mới nhớ ra hình như ngày hôm qua bản thân rơi xuống hồ nước.Y lao lực mà vươn tay sờ cái ót phát đau của mình, đầu ngón tay truyền đến xúc cảm vải bông trệ sáp, có lẽ là do đập phải đầu nên hiện tại Mộ Chi Minh chỉ cần nhớ đến chuyện trước kia sẽ cảm thấy đầu đau đến mức muốn nứt ra, thậm chí cả chuyện xảy ra mấy ngày nay y cũng không nhớ rõ.