1
Tôi là một NPC vô dụng trong trò chơi k//inh dị.
Vì quá bất tài, tôi chỉ biết giả vờ ngọt ngào để sống bám bên cạnh trùm cuối.
Trùm cuối bẻ gãy ngón tay người chơi.
Tôi mắt lấp lánh sao: “Bé cưng giỏi quá!”
Trùm cuối nổ s//úng vào đầu người chơi.
Tôi vỗ tay rôm rả: “Wow, động tác của bé mượt quá, một giọt m//áu cũng không dính lên người luôn!”
Mỗi lần như vậy, trùm cuối đều thờ ơ. Lâu dần, tôi bắt đầu lười biếng, làm việc qua loa.
Trùm cuối vung tay t//át ch//ết một người chơi ngay trước mặt tôi.
Tôi: “Ghê ghê.”
Trùm cuối dồn hết người chơi đến trước mặt tôi rồi tiêu diệt gọn lũn.
Tôi vỗ tay với khuôn mặt vô cảm.
Những người chơi còn sống ôm chặt lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết:
“Chị ơi, xin chị khen hắn một câu đi! Cho tụi em được chết một cách êm ái!”
2
[Chào mừng đến với phó bản “Trang Viên Hoa Hồng”.]
[Cấp độ phó bản: SSS.]
[Nhiệm vụ: Sống sót trong 7 ngày.]
[Số người sống sót hiện tại: 10.]
[Bắt đầu công bố quy tắc trò chơi:]
[Thứ nhất…]
Hệ thống đang thông báo luật chơi thì tôi chen lấn giữa đám người chơi, mặt đối mặt với họ.
Một gã đàn ông râu ria bỗng hét lên the thé:
“Không phải chỉ có mười người chơi sao? Tại sao ở đây lại có mười một?!”
Mười người còn lại đều có một màn hình ánh sáng xanh nhạt trước mặt, vô số bình luận lướt qua nhanh chóng.
[Ôi trời, Trang Viên Hoa Hồng? Dù trùm cuối đẹp trai đến mức kinh hoàng, nhưng phó bản này chưa từng có ai vượt qua.]
[Loại trừ năm tân thủ, đội này xem ra cũng khá mạnh, xếp hạng trong top 10, biết đâu lại thông quan được?]
[Mày xem livestream phó bản này lần đầu à? Lần trước đội xếp thứ 5 chỉ sống được ba ngày, đội này xếp thứ 9…]
Một cô gái gầy nhỏ đứng cạnh tôi chú ý ngay đến điểm khác biệt của tôi.
Bình luận trước mặt cô ta liên tục nhảy lên:
[Ch//ết tiệt, tân thủ vừa vào đã gặp phó bản “Trang Viên Hoa Hồng”, lại còn đụng phải quỷ dị ngay lập tức, đen vãi!]
[Tân thủ này mới vào được mấy phút… Sắp lập kỷ lục chết nhanh nhất rồi.]
Trước khi bình luận kịp than khóc, cô ta đã hét lên chói tai và đ//ẩy mạnh tôi một cái.
Nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng, ngã nhào vào bụi hoa hồng.
Những bông hồng trông mềm mại kia nhanh chóng cứa rách da thịt tôi.
M//áu đỏ thẫm rỉ ra từ những vết thương.
Tôi cố gắng lục lọi trí nhớ xem có năng lực chạy trốn hay dọa người chơi nào không.
Không, chẳng có gì cả.
Lúc này, những người chơi dày dạn kinh nghiệm đã chĩa mục tiêu vào tôi.
Khi họ sắp xông tới giết tôi để kiếm kinh nghiệm, tôi run rẩy nhìn ra phía sau lưng họ, giọng cung kính:
“Thưa BOSS, tất cả người chơi đều ở đây rồi.”
Câu nói vừa dứt, tất cả người chơi lập tức dừng lại.
Họ cầm vũ khí, sẵn sàng chiến đấu, quay người về phía sau.
Nhưng phía sau họ chỉ có một biển hoa hồng đỏ thắm.
Không một bóng người.
Khi họ nhận ra bị tôi lừa, tôi đã chuồn mất từ lâu.
3
Tôi chạy như bay về phía trang viên.
Những quỷ dị xung quanh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Nhưng có lẽ vì tôi cùng loại với chúng, chúng không có ý định làm hại tôi.
Tôi nhìn những tên làm vườn với đôi tay biến thành lưỡi hái, những người hầu gái với đôi mắt lồi một nửa khỏi hốc mắt, tim đập thình thịch.
Trời ơi, tôi thật sự bị lừa rồi!
Người khác xuyên vào game kinh dị thì làm người chơi hoặc trùm cuối.
Còn tôi, không những làm NPC, mà còn là NPC vô dụng!
Đến một bông hoa hồng cũng khiến tôi chảy máu.
Lúc trà trộn vào đám người chơi, tôi đã lén nhìn hướng dẫn của họ.
Điều đầu tiên: “Người chơi trong game kinh dị sẽ không thực sự ch//ết, trừ khi chỉ số tinh thần xuống quá thấp.”
Chỉ số tinh thần thấp sẽ biến thành quỷ dị, vĩnh viễn mắc kẹt trong game.
Hướng dẫn không nói gì về việc quỷ dị bị gi//ết thì sẽ thế nào.
Theo kinh nghiệm chơi game của tôi, quỷ dị bị gi//ết sẽ hồi sinh khi phó bản mới bắt đầu.
Nhưng đó là trong trường hợp bình thường…
Một NPC vô dụng như tôi thì khó nói lắm.
Có khi ch//ết là hết thật.
Để sống sót, tôi chạy thẳng đến chỗ trùm cuối.
Khi tôi thở hổn hển chạy tới, trùm cuối vừa dùng bữa xong.
Hắn lạnh lùng liếc nhìn tôi.
Chỉ một cái nhìn đó thôi, tôi đã hiểu tại sao bình luận nói hắn “đẹp trai đến mức kinh hoàng”.
Tóc đen, mắt đen.
Sống mũi cao, ánh mắt lạnh lùng.
Bộ veston ôm sát tôn lên thân hình hoàn hảo.
Hắn không giống một trùm cuối chờ gi//ết người chơi, mà như một quý tử chuẩn bị dự tiệc.
[Hả? Sao lại có góc nhìn của quỷ dị được?]
[Vãi, đẹp trai thật, không trách “Trang Viên Hoa Hồng” chưa ai qua nổi mà vẫn là phó bản có rating cao nhất!]
[Trời ơi, được nhìn gần thế này, con quỷ này sống sướng thật.]
[Tổng thời lượng trùm cuối xuất hiện trong tất cả livestream trước đây cũng không bằng lần này!]
Những dòng bình luận đột ngột hiện ra khiến tôi sững sờ.
Ngay lập tức, những ngón tay lạnh lẽo s//iết chặt cổ tôi.
Trùm cuối cúi sát xuống, hơi thở băng giá phả vào tai:
“Người chơi?”
4
Bóng ma t//ử thần bao trùm lấy tôi.
Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi không để ý rằng trùm cuối hơi nhíu mày khi thấy những vết hằn đỏ trên cổ tôi.
Tôi gượng gạo hét lên:
“Tôi không phải người chơi!”
Bình luận cười nhạo:
[Con quỷ này ngây thơ thật, nó nói không phải là không phải à?]
[Đừng thấy trùm cuối đẹp trai mà tưởng bở, hắn ta giết người không chớp mắt, bất kể là quỷ dị hay người chơi, miễn là vi phạm quy tắc đều phải ch//ết.]
4
*[Thế là toang rồi, luật nói sau bữa sáng một tiếng, không ai được làm phiền trùm cuối.]*
Dù bình luận nói thật hay không, giờ tôi cũng đành chịu, chỉ biết chớp mắt nhìn trùm cuối với ánh mắt thành khẩn.
Có lẽ vì biểu cảm của tôi quá chân thành, trùm cuối hơi nới lỏng tay.
Sợ hắn không tin, tôi nhanh chóng tuôn ra lý lẽ đã nghĩ sẵn:
“BOSS uy nghiêm như ngài, sao có thể không có hầu gái phụng sự bên cạnh?”
“Như vậy mới xứng với địa vị tôn quý của ngài!”
“Con xin tự tiến cử làm thị nữ riêng của ngài!”
Không biết có phải ảo giác không, tôi như thấy hắn khẽ mỉm cười.
Nhưng khi nhìn kỹ lại, gương mặt hắn vẫn lạnh như tiền.
Sau đó là khoảng lặng dài.
Hắn không đồng ý, cũng chẳng từ chối.
Đúng lúc tôi định nói thêm gì để lấy lòng tin, hắn đột nhiên buông tay.
Rồi cúi người sát vào cổ tôi, răng nanh s//ắc nhọn dễ dàng xuyên qua da thịt.
Máu tuôn ra.
Cảm giác ẩm ướt thoáng qua nơi vết thương.
Bình luận đồng loạt bùng nổ:
[Chết tiệt, con quỷ này vẫn chưa chết!]
[Áaaaaa trùm cuối đang làm gì thế?]
[Tôi không nhìn lầm chứ, trùm cuối vừa liếm… gợi cảm quá, ship đậm quá!]
Chỉ lát sau, hắn buông tôi ra.
“Đồng loại.”
Thấy hắn tin tưởng, tôi mặc kệ đám bình luận điên loạn, chỉ gật đầu lia lịa.
Rồi nhanh nhảu kể ra ưu điểm của mình:
“Con rất giỏi mang lại giá trị tinh thần!”
Vừa dứt lời, cửa đột nhiên bị đạp mạnh.
Gã râu ria từ trước xông vào như điên, miệng hét:
“Luật nói sau bữa sáng một tiếng không được quấy rầy trùm cuối? Chắc chắn có gian!”
“Đây chính là lúc trùm cuối yếu nhất!”
5
Bình luận không nhịn nổi:
[Đúng là không tự tìm cái ch//ết thì không ch//ết.]*
[Tân thủ này đúng là… (bật cười đau khổ)]*
[Phải phải, bao nhiêu người chơi vào phó bản, chỉ mày là thông minh.]*
Trùm cuối chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái.
Tôi lập tức hiểu ý – hắn muốn tôi chứng minh “giá trị tinh thần” vừa khoe khoang.
Thế là khi trùm cuối bẻ g//ãy ngón tay gã râu ria, bất chấp tiếng hét thảm thiết, tôi mắt lấp lánh sao:
“Bé cưng giỏi quá!”
Trùm cuối gật đầu tỏ vẻ hài lòng với năng lực làm việc của tôi, rồi phóng tay ném gã râu ria ra xa.
“Ầm!”
Tiếng va đập nặng nề vang lên, dường như còn kèm theo tiếng xương g//ãy.
[Mày không sợ chết à, dám gọi hắn là “bé cưng”?!]
[Ủa ủa tình hình này đúng không?]
[Tình tiết hoang đường vậy? Mà thằng player phá luật vẫn chưa ch//ết? Tôi đang mơ chăng?]
[Sao tôi thấy trùm cuối hình như đang rất vui… bình thường đã ra tay sát thủ rồi.]
[Hay là… trùm cuối thích được khen?]
Thế là tôi thuận lợi ở lại bên cạnh trùm cuối.
6
Trùm cuối b//ắn n//ổ đầu người chơi.
Dưới ánh mắt của hắn, tôi vỗ tay rôm rả:
“Wow, động tác của bé mượt quá! Một giọt m//áu cũng không dính lên người!”
“Một phát ch//ết tươi! Người chơi ra đi không chút đ//au đớn!”
Trùm cuối bình thản gật đầu, tiếp tục xử lý player khác với gương mặt vô cảm.
Tôi nhiệt tình bên cạnh rắc hoa cầu vồng:
“Bé cưng đỉnh quá! Sao có thể nhanh thế? Con làm không nổi đâu!”
“Một lúc hai mạng! Bé còn bao nhiêu bất ngờ mà con chưa biết?”
Mỗi lời khen đều đi kèm tiếng thét kinh hoàng.
Cảnh tượng này diễn ra khắp trang viên.
Bình luận đã tê liệt cảm xúc.
Đến ngày thứ hai, người chơi ch//ết gần hết.
Rồi phó bản lần thứ hai, thứ ba mở ra…
Không ngoại lệ, kết thúc bằng cảnh tôi say sưa tán dương bên cạnh trùm cuối.
Giới player bên ngoài đều biết: *Trùm cuối “Trang Viên Hoa Hồng” có một con quỷ nịnh bợ đeo bám.*
Độ nổi tiếng của tôi chỉ xếp sau trùm cuối.
Suốt thời gian đó, dù tôi có khen ngợi cỡ nào, hắn vẫn thờ ơ.
Như thể lời tán dương của tôi chỉ là nghi thức sau khi gi//ết người chơi.
Lâu dần, tôi bắt đầu làm việc chiếu lệ.
Khi phó bản mới lại mở ra, trùm cuối t//át ch//ết player ngay trước mặt tôi.
Tôi bình thản nói như máy:
“Ghê ghê.”
Trùm cuối khó hiểu nhìn tôi, nhưng không nói gì.
Tôi vững như bàn thạch: “Rõ ràng khen chỉ là thủ tục thôi mà, miễn có phát ra tiếng là được, cần gì cảm xúc?”
Không lâu sau, trùm cuối dồn hết người chơi đến trước mặt tôi.
Như đang khoe khoang, hắn tiêu diệt gọn lũn trong nháy mắt.
[Ủa? Đây là đang múa công sao?]
[Tôi vừa ở phòng livestream của player, trùm cuối đuổi họ như đuổi cừu ấy!]