MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Sinh Vào Vai Nữ Phụ Ở Mạt ThếChương 54

Trùng Sinh Vào Vai Nữ Phụ Ở Mạt Thế

Chương 54

502 từ · ~3 phút đọc

Hứa Lê càng không khách sáo. Một bát mì thêm nước dùng, Hứa Lê không chỉ ăn no mà còn ăn căng bụng. Cô em gái trong hai anh em thậm chí còn chưa ăn hết, anh trai phải giúp ăn nốt.

Ăn xong, Tiểu Trần thu bát chuẩn bị đi nhưng không ngờ vạt áo anh ta bị Hứa Lê kéo lại.

"Sao vậy?”

Tiểu Trần rất kiên nhẫn: "Em còn chuyện gì cần anh giúp không?”

"Em muốn đi tìm Trương Hưng, trước đó em có mượn đồ của anh ấy, đã nói làn anh ấy về thì trả lại cho anh ấy.”

Trên khuôn mặt bánh bao của Hứa Lê đầy vẻ nghiêm túc.

Tiểu Trần nghi ngờ: "Gấp vậy sao?”

"Đúng vậy.”

Hứa Lê vỗ vỗ chiếc túi đeo chéo đã đeo trên vai, thề thốt: "Anh ấy nói đó là thứ rất quan trọng, đã dặn em mấy lần là sau khi anh ấy về thì trả lại cho anh ấy.”

Tiểu Trần cũng không nghĩ nhiều, chủ yếu là không ngờ Hứa Lê mặt không đỏ, tim không đập nhanh mà nói bừa, anh ta giơ tay: "Anh phải đi cất bát trước rồi mới đưa em đi tìm đội trưởng Trương được.”

"Em đi cùng anh.”

Hứa Lê không ngại việc anh ta phải đi vòng một chút.

Tiểu Trần không từ chối nữa. Đợi cất bát xong, Tiểu Trần đưa Hứa Lê đến tòa nhà số 2 gần cửa, lên tầng ba, gõ cửa căn hộ bên trái. Cửa nhanh chóng mở ra nhưng người đi ra không phải bất kỳ thành viên nào của đội Sói Sắt. Tiểu Trần không nghĩ nhiều, chỉ hỏi: "Đội trưởng Trương đâu?”

"Họ vẫn chưa về, đang ở tòa nhà y tế.”

Người đi ra cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp trả lời. Tiểu Trần ngây người: "Tòa nhà y tế sao? Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Đi tòa nhà y tế thì sao? Bị thương chứ sao.”

Người đó lắc đầu: "Lần này đội trưởng Trương bị thương có vẻ khá nặng, nghe nói khó cầm máu...”

Trái tim Hứa Lê chùng xuống.

Cô lập tức kéo vạt áo Tiểu Trần: "Anh đưa em đến tòa nhà y tế được không?”

Tiểu Trần ồ lên một tiếng, bắt đầu do dự: "Tòa nhà y tế cũng không thích hợp để đến, em về trước đi, em có đồ gì thì để anh đưa giúp em được không?”

“Không được.”

Hứa Lê nghiêm túc lắc đầu. Tiểu Trần không kịp trở tay, không ngờ Hứa Lê lại trả lời như vậy.

Anh ta giật giật khóe miệng: "Tòa nhà y tế thực sự không thích hợp để đến...”

“Vậy thì em tự đi.”

Hứa Lê đã biết người ở đâu, ra ngoài hỏi một chút là biết. Những người lính bên ngoài dù không quen đội trưởng Trương thì còn không biết tòa nhà y tế là tòa nhà nào sao? Tiểu Trần càng đau đầu hơn.