163 từ
Chương 115: Ta sẽ lập tức làm mai cho yNúi Bình Đỉnh trong chớp mắt yên tĩnh lại, cả tộc Phượng Hoàng hóa thành chim gục đầu buồn bã, gió lạnh thấu xương.Lâm Bạch Cốc đứng sững tại chỗ, chợt thấy cổ họng ngai ngái, y che miệng ho khan làm tay dính đầy máu, sau đó bắt đầu không thở nổi, chỉ biết hít vào chứ không biết thở ra.Máu tươi trong lòng bàn tay Lâm Bạch Cốc dần lạnh lẽo không còn cảm nhận được ấm áp, cũng như thân thể không biết bị ai từ từ tước đi nhiệt độ.Nhưng kỳ quái là hai mắt lại nóng lên.Lâm Bạch Cốc chớp mắt, sau đó cảm thấy mọi thứ nhòe đi.Có gì đó trào ra từ khóe mắt chảy xuống má y rồi rơi vào lòng bàn tay lạnh ngắt, hòa tan trong máu đỏ rực.Đó là gì?Là đau khổ sao?Là buồn bã sao?Lâm Bạch Cốc chợt hiểu ra.Y rơi lệ.