198 từ
Chương 117: Đã vậy nếu ta từ chối thì bất kínhÁnh trăng nhạt nhòa, bóng cây đổ dài, gió đêm lạnh lẽo."Dù sao....... dù sao ngày mai ta cũng đâu phải cưỡi ngựa."Kỳ Từ vừa nói xong thì gian phòng lập tức chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng hít thở khẽ khàng.Trong phòng tối lờ mờ nên Kỳ Từ không thấy rõ vẻ mặt Biên Trọng Hoa, cũng chẳng biết hắn có hiểu ý mình không, chỉ cảm thấy lòng bàn tay đang cầm cổ tay mình tựa như nổi lửa hừng hực làm y thấp thỏm bất an nhịn không được muốn rút ra.Ai ngờ y vừa định rút tay thì bị Biên Trọng Hoa giữ lại.Chẳng những nắm chặt mà còn mập mờ gãi nhẹ lòng bàn tay y.Sống lưng Kỳ Từ lập tức tê dại, đột ngột rút tay về như bị rắn cắn."Tiểu công tử, lâu như vậy mà ngươi vẫn chẳng thay đổi chút nào cả." Tiếng cười của Biên Trọng Hoa mang theo sự trêu chọc, "Lần đó ở thanh lâu cũng vậy, nói ra thản nhiên hơn bất kỳ ai khác mà thẹn thùng cũng nhanh hơn người ta nữa."