MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrước Khi Ta Quên NgườiChương 3: Vết ấn linh hồn

Trước Khi Ta Quên Người

Chương 3: Vết ấn linh hồn

1,516 từ · ~8 phút đọc

Trăng đêm ấy vẫn sáng, nhưng trong lòng Thiên Lam, ánh trăng đã trở nên mờ đục.

Sau lần đó, nàng bệnh suốt ba ngày.

Tử Nham đem thuốc tới, Linh Chi cũng ghé qua, ai nấy đều dặn nàng nghỉ ngơi, nhưng nàng chỉ im lặng gật đầu.

Mỗi khi nhắm mắt, nàng lại thấy giấc mơ kia — biển lửa, tuyết tan, và ánh mắt lạnh lẽo của Hàn Dịch xuyên qua hư không.

Ban đầu, nàng nghĩ chỉ là ảo giác.

Nhưng đến khi nhìn thấy vết ấn đỏ giữa ngực, nàng biết mọi thứ không đơn giản.

Đó không còn là vết thương, mà là một ấn ký linh hồn — mờ nhạt, nhưng đang phát sáng mỗi khi nàng vận khí.

Cảm giác ấy, vừa nóng rát vừa như có ai đang nhìn sâu vào linh hồn nàng.

Ngày thứ tư, khi trời còn chưa sáng, nàng khoác áo ra ngoài.

Sương núi dày đặc, từng hạt nước đọng trên vai áo lạnh buốt.

Thiên Lam đi về phía Thất Tuyệt Tàng Kinh Các, nơi cất giữ điển tịch cổ của Tử Vân Sơn.

Nơi đó hiếm người lui tới, chỉ mở cho đệ tử bậc cao, nhưng nàng từng giúp thủ tàng sư phụ chép kinh, nên biết cách mở trận pháp bảo vệ.

Nàng khẽ niệm chú, cửa đá nặng nề dịch chuyển.

Không khí cổ xưa và linh khí dày đặc ùa ra, mang theo mùi mực đã khô.

Nàng tìm suốt một canh giờ, đến khi tay chạm vào quyển “Huyết Linh Bí Chú”.

Trang giấy ố vàng, chữ viết bằng máu, nét chữ ngoằn ngoèo như xé.

“Khi linh hồn tan, một nửa lưu nơi nhân gian, nửa kia ẩn vào thiên đạo.

Nếu có kẻ nghịch thiên cứu, hồn phách có thể tái sinh.

Song, kẻ bị cứu sẽ mang vết ấn linh hồn — ràng buộc với người đã hủy diệt họ.

Khi hai linh lực gặp nhau, ký ức sẽ thức tỉnh.”

Thiên Lam run rẩy, bàn tay siết chặt quyển sách.

Câu cuối cùng như đâm thẳng vào tim nàng.

“Ràng buộc với người đã... hủy diệt họ.”

Ai là người đã hủy diệt nàng?

Và tại sao nàng lại có vết ấn ấy?

Một cơn gió lạnh thổi qua, làm tờ giấy trước mặt rung lên, phát ra tiếng xào xạc như tiếng cười mỉa.

“Ngươi đang làm gì ở đây?”

Giọng trầm ấy vang lên phía sau, khiến nàng giật mình làm rơi quyển sách.

Hàn Dịch bước ra từ bóng tối, ánh mắt như lưỡi kiếm.

Áo hắn không nhiễm bụi, nhưng hơi thở lại mang theo hàn khí cực mạnh.

Thiên Lam quỳ sụp xuống:

“Đệ tử... đệ tử chỉ muốn tìm hiểu về linh ấn.”

“Ngươi không được phép vào đây.”

“Đệ tử biết, nhưng—”

“Không có ‘nhưng’.”

Giọng hắn lạnh đến mức ngưng gió.

Ánh sáng từ ngọc đăng chiếu lên mặt hắn, nửa sáng nửa tối, khiến khuôn mặt ấy càng khó đoán hơn.

Hắn cúi xuống, nhặt quyển “Huyết Linh Bí Chú”, lật qua vài trang, rồi ánh mắt khựng lại.

“Ngươi xem đến đâu rồi?”

“Đệ tử...”

“Trả lời ta.”

“...Đến đoạn nói về vết ấn linh hồn.”

Một khoảng im lặng dài.

Tất cả chỉ còn tiếng gió thổi qua kệ sách và tiếng tim nàng đập dồn dập.

Cuối cùng, Hàn Dịch khẽ thở dài.

“Ngươi không nên biết.”

“Vì sao? Trên người đệ tử thật có thứ đó! Mỗi khi tu luyện, nó lại nóng rát. Nó... như đang phản ứng với ai đó.”

Ánh mắt hắn thoáng qua tia dao động, nhưng rất nhanh đã dập tắt.

“Có lẽ do ngươi luyện sai pháp. Ta sẽ xem.”

Hắn bước đến, đặt tay lên cổ tay nàng.

Linh lực của hắn tràn vào, mát lạnh như suối.

Nhưng khi dòng khí chạm đến ngực nàng, hắn đột nhiên dừng lại.

Trong nháy mắt, đôi mắt hắn tối sầm, như nhìn thấy thứ gì không nên thấy.

Vết ấn ấy lóe sáng, đỏ như máu.

Hàn Dịch rút tay về, sắc mặt trắng bệch.

Thiên Lam ngẩng đầu, ánh mắt đầy sợ hãi:

“Sư tôn... là gì vậy?”

Hắn siết chặt tay áo, giọng khàn đi:

“Không có gì. Ngươi... đừng vận linh lực trong ba ngày tới.”

“Nhưng—”

“Không được hỏi.”

Hắn quay người đi, bóng lưng khuất dần giữa bóng tối, chỉ để lại mùi hàn mai nhạt trong không khí.

Thiên Lam nhìn theo, trong lòng nặng như đá.

Đêm ấy, Hàn Dịch không trở về Tử Vân Điện.

Hắn ngồi một mình trên Vọng Nguyệt Đài, gió đêm thổi tung áo bào.

Bàn tay hắn vẫn run nhẹ — không phải vì lạnh, mà vì ký ức bị phong ấn lâu năm đang rạn nứt.

“Nếu có kẻ nghịch thiên cứu, hồn phách có thể tái sinh...”

Câu đó hắn nhớ rất rõ.

Bởi chính hắn là người đã nghịch thiên năm xưa.

Bảy năm trước, hắn từng giết một người — nữ đệ tử phản bội, kẻ bị ma khí xâm chiếm, tay nhuốm máu Tử Vân Sơn.

Nhưng sau đó, hắn nhận ra nàng bị kẻ khác khống chế.

Trong khoảnh khắc hồn phách nàng tan biến, hắn đã dùng cấm pháp nghịch thiên, chia đôi linh hồn nàng: một nửa phong vào tịnh tháp, một nửa gửi xuống nhân gian.

Từ đó, trời phạt giáng xuống, hắn bị tước đi linh căn một phần, gần như mất nửa mạng.

Người ấy... cũng mang tên “Thiên Lam”.

Giờ đây, nàng sống lại, không nhớ gì.

Chỉ có vết ấn linh hồn làm chứng.

Hàn Dịch nhắm mắt, hơi thở nặng nề.

Nếu nàng thật sự là “nàng ấy”, thì một khi ký ức hồi sinh, lời nguyền cũng sẽ khởi động — và linh hồn nàng sẽ tan biến lần nữa.

Bàn tay hắn siết chặt.

Gió thổi mạnh, khiến hàng trăm cánh hoa lê bay tán loạn.

“Nếu có một ngày, ngươi nhớ lại... ta thà để ngươi hận ta, còn hơn nhìn thấy ngươi chết lần nữa.”

Sáng hôm sau, Thiên Lam bị gọi đến Tử Vân Điện.

Trong đại điện, Hàn Dịch ngồi trên bậc cao, vẻ mặt như băng.

“Ngươi sẽ xuống núi cùng Tử Nham và Linh Chi. Lần này đi trừ yêu ở Vân Giác Cốc. Không được phép tách đoàn.”

“Đệ tử nghe lệnh.”

“Và... nếu gặp bất kỳ thứ gì khiến vết ấn kia phát sáng, phải lập tức trở về. Hiểu chứ?”

Thiên Lam hơi sững người: “Sư tôn... người biết nó là gì sao?”

Ánh mắt hắn lướt qua nàng, thoáng ấm rồi lại lạnh:

“Không phải chuyện ngươi cần biết.”

Nàng cúi đầu, đáp nhỏ: “Vâng.”

Chiều hôm ấy, đoàn đệ tử rời Tử Vân Sơn.

Trời trong, mây thấp, rừng trúc xanh mướt, cánh hạc trắng bay ngang.

Thiên Lam quay đầu nhìn lại — đỉnh núi xa xăm, bóng dáng áo trắng ấy đứng lặng dưới tán lê, như chưa từng di chuyển.

Một cơn gió thổi qua, nàng khẽ nghe thấy tiếng gọi — nhẹ như hơi thở, tan giữa gió:

“Thiên Lam... đừng nhớ.”

Đoàn đi đến Vân Giác Cốc mất ba ngày đường.

Đêm đầu tiên, họ nghỉ chân bên suối.

Tử Nham đốt lửa, Linh Chi gảy đàn.

Thiên Lam ngồi một mình, ngước nhìn trăng.

Trăng ở đây tròn hơn, sáng hơn, nhưng lòng nàng lại càng trống rỗng.

Bỗng, vết ấn giữa ngực nóng lên, đau buốt như có ai khắc lửa vào da.

Nàng ôm ngực, mồ hôi túa ra.

Trước mắt, cảnh vật méo mó, rồi — hình ảnh khác hiện ra.

Một ngọn núi đỏ, một trận chiến, một giọng nói lạnh tanh:

“Thiên Lam, ngươi phản bội sư môn.”

“Không! Ta không—!”

“Vậy vì sao trong tay ngươi là máu của đồng môn?”

“Ta... ta bị...”

Một luồng sáng trắng, rồi tất cả chìm trong im lặng.

Nàng thấy mình gục xuống, và người cầm kiếm là — hắn.

Hàn Dịch.

Thiên Lam bật dậy, thở hổn hển.

Tử Nham giật mình chạy đến: “Tiểu sư muội! Ngươi sao thế?”

“Không... không sao.”

Nàng lau mồ hôi, cố gượng cười.

“Chỉ là mơ thấy điều lạ.”

Nhưng trong lòng, mọi thứ rối loạn.

Từng mảnh ký ức mờ ảo đan xen vào nhau, không biết đâu là mơ, đâu là thật.

Nếu những gì nàng thấy... là ký ức thì sao?

Nếu người từng giết nàng thật sự là sư tôn thì sao?

Đêm khuya, khi mọi người đã ngủ, Thiên Lam một mình bước ra bờ suối.

Trăng phản chiếu xuống mặt nước, gương mặt nàng lẫn trong ánh bạc.

Nàng khẽ nói:

“Nếu là thật... vậy tại sao người lại cứu ta lần nữa?”

Gió mang tiếng nước va vào đá, nghe như tiếng ai đó đáp lại —

“Bởi vì hắn chưa từng quên.”

Nàng giật mình quay lại.

Phía xa, một bóng người áo trắng đứng trên tảng đá, tóc bay trong gió, ánh trăng phủ lên vai áo.

Không cần nhìn rõ, nàng cũng biết là ai.

Hàn Dịch.

“Ngươi...” nàng khẽ thốt.

“Ngươi nên ngủ.”

“Người... theo dõi ta?”

Hắn im lặng. Gió thổi qua, mùi hàn mai thoảng trong không khí.

Cuối cùng, hắn nói:

“Ta chỉ muốn chắc rằng vết ấn kia chưa phát tác.”

“Phát tác?”

“Đừng hỏi.”

Hắn xoay người bước đi, nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng gọi khẽ:

“Sư tôn.”

Hắn dừng lại.

“Trong mộng... ta thấy người giết ta. Có phải thật không?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có gió đêm thổi tung áo bào, và bóng hắn dần tan trong sương.

Thiên Lam khẽ mỉm cười, nước mắt rơi lặng lẽ:

“Vậy... ta sẽ không hỏi nữa.”

Vết ấn linh hồn — không chỉ là ràng buộc giữa hai kiếp,

mà còn là lời thề máu, dù quên hay nhớ, đều không thể thoát.