MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Nhà Giàu Trần Lạc Thần - Bồ ĐềChương 550

Truyện Con Nhà Giàu Trần Lạc Thần - Bồ Đề

Chương 550

471 từ · ~3 phút đọc

Chương 550:

” Lão đại, ông chỉ có một cục sắt này để bán sao?”

Còn Trần Lạc Thần thì đuổi theo, đến gian hàng, ngồi xổm xuống cười với ông ta.

“Ừ, tôi chỉ có cái này thôi. Tôi thực sự không muốn đến đây. Nhưng người của tổ chức yêu cầu tôi phải đến, họ nói rằng cục sắt của tôi có thể bán được nhiều tiền, nhưng chắc sẽ chẳng có ai mua đâu “ “ À cậu có thuốc lá không, cho tôi xin 1 điếu , hút xong tôi sẽ đi về . Trưa nay tôi phải nấu gì đó cho cháu gái ăn”

Ông già thở dài.

“Có!”

Trần Lạc Thần đưa một điếu thuốc: ” Ông nói người của tổ chức mời ông đến, nhưng bọn họ đã xem thiết khoán của ông chưa?”

Trần Lạc Thần liếc mắt nhìn, thiết khoán này cũng không có gì đặc biệt, cùng lắm là có bầu không khí cổ quái, trông giống như đồ cổ.

” Họ đã xem nó rồi. Nó có thể là một món đồ cổ? Nhưng không nhiều giá trị về khảo cổ lắm “

” Về sau, người tổ chức tìm tôi nói có thể bán thứ này cho người Tây Dương, có lẽ có thể bán được giá cao, vậy nên tôi đến đây thử xem!”

” Thiếu gia, những người Tây này không thể tin được bọn họ. Bọn họ mua một trăm vạn, cũng có thể là năm mươi vạn!”

Trong lúc nói chuyện, ông lão đã phì phèo điếu thuốc.

Trần Lạc Thần nhanh chóng đưa một chiếc khác.

Đón lấy thiết khoán, Trần Lạc Thần cẩn thận cân nhắc, hắn đã nghĩ tới rồi..

“Lão đại, thiết khoán của ngươi bán bao nhiêu? Tôi muốn mua nó. ông ra giá, muốn thế nào cũng được!”

Trần Lạc Thần bật cười.

” A, nhóc, thứ này không có giá trị khảo cổ hay nghệ thuật. Nó có thể lừa được người Tây Dương, nó chỉ là một cục sắt thôi.”

Ông lão vừa hút thuốc vừa cảm thấy xấu hổ nói “Không sao, thứ này đối với tôi rất tốt, ông đừng lo lắng!”

“Có thật không?”

“đương nhiên là thật!”

” Vậy thì tôi sẽ ra giá bằng với giá bán cho người Tây Dương!”

” Cứ nói đi…”

“Năm trăm nghìn!”

Ông già đỏ mặt, vì nghe nói chỉ cần là đồ cổ thì người nước ngoài sẽ mua bằng bất cứ giá nào.

Trần Lạc Thần nở nụ cười đắc ý: ” Có 500 nghìn thôi sao, tôi sẽ trực tiếp đưa cho ông 5 triệu tệ, có tiền thì ông có thể sống thoải mái, bằng không thì giữ lại thứ này cũng vô dụng…”

Trần Lạc Thần chưa nói hết, vì nửa câu cuối là: Có thể ông sẽ bị giết chết .

“Cậu nhóc, cậu … cậu nghiêm túc đấy chứ?”

Lúc này mắt ông lão mở to.