MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 1171

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 1171

382 từ · ~2 phút đọc

Chương 1171

Nghe vậy Bạc Nhan giật mình, liền nghe thấy Lam Thất Thất hùng hùng hổ hổ tiếp tục nói: “Nói thế nào đây? Tớ đưa cậu đi hay là ở lại? Mấy người bạn này của tớ và Đường Duy đều biết nhau, lát nữa nhìn thấy nhau, nhất định muốn mấy người Đường Duy đến cùng ngồi xuống…

Còn chưa kịp nói xong thì đã nghe thấy một người đàn ông ngồi trong góc giơ tay lên, giống như đang chào hỏi người nào đó cách đó không xa, Bạc Nhan và Lam Thất Thất cùng nhau nhìn lại, liền thấy người đàn ông dáng người thon dài thẳng tắp vô cùng nổi bật từ trong đám đông từng bước đi tới, dáng vẻ lười biếng, biểu tình lạnh nhạt, giống như sự hoan lạc của bốn bề xung quay không liên quan gì đến mình.

Đường Duy.

Tim Bạc Nhan đập loạn xạ. Bây giờ chạy, e rằng đã quá muộn.

Bài hát đó hát như thế nào, trái đất đúng là rất nhỏ bé, người yêu và kẻ thù cũng sẽ gặp nhau. Càng chạy trốn càng dễ tương phùng, tại sao phàm nhân không có trà Mạnh Bà.

Xem ra chính là như vậy, người càng muốn trốn tránh, càng ở lúc không ngờ tới mà chạm mặt nhau.

Thế giới này đối với những người hận nhau mà nói thật sự quá nhỏ.

Bạc Nhan ngồi một chỗ không nhúc nhích, toàn thân tê rần rớm máu, cảm xúc dồn dập chạy về tim, tất cả cảm xúc về sau đều bị cô đè nén, lời nói đến bên môi, chỉ là hai chữ ngắn ngủi: “Thôi bỏ đi. ”

Khi Lam Thất Thất nghe cô nói bỏ đi, vẻ mặt của cô phức tạp một chút, muốn mở miệng, nhưng lại thấy vẻ mặt hơi say, sắc mặt đỏ bừng của Bạc Nhan, nheo mắt cười: “Tớ cũng đâu phải không đối mặt nổi với anh ta, việc gì phải trốn tránh như đã làm việc có lỗi với lương tâm. “Cậu…” Lam Thất Thất muốn nói rất nhiều, nhưng lại không nói ra được, chỉ có thể nói: “Nhan Nhan… cậu đã thay đổi rất nhiều.”

Không quan trọng, ai cũng sẽ thay đổi, chỉ là trở nên tốt hay xấu mà thôi.