MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 1304

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 1304

541 từ · ~3 phút đọc

Chương 1304

Bạc Nhan xem như nhìn rõ ràng rồi, Sakahara Kurosawa và Đường Duy chính là cùng một loại người, cho dù trong lòng có bao nhiêu xích mích với đối phương thì bên ngoài vẫn tỏ ra vẻ không có chuyện gì.

Chiêu bài của loại người này là đạo đức giả, cường đại, chuyện bé xé ra to.

Vinh Sở liền đề phòng cảnh giác với Sakahara Kurosawa, nghe nhắc tới những câu từ liên quan đến bạn trai thì anh ta liền thận trọng kéo Bạc Nhan về một bên, Sakahara Kurosawa chỉ có thể ở bên cạnh mà kéo dài giọng nói: “Ôi chao, Bạc Nhan, cậu bây giờ đúng là… tôi cũng không phải người xấu gì.”

Bạc Nhan nhìn thoáng qua Sakahara Kurosawa một cái: “Kế hoạch chuốc mê tồi rồi mang về bên cạnh Đường Duy cũng có một phần của cậu đúng không?”

Cô thể hiện cách nói chuyện của mình làm Sakahara Kurosawa đầu tiên là sửng sốt rồi sau đó anh ta thấy được Vinh Sở ở bên cạnh Bạc Nhan có ánh mắt đáng sợ, đột nhiên cười cười: “Tôi chẳng biết cậu đang nói gì.”

Mặc dù biết rõ Sakahara Kurosawa xuất hiện ở cổng biệt thự của Vinh Sở chính là vì thay đổi sự chú ý của Bạc Nhan và Vinh Sở, nhưng nói đùa, anh ta sẽ thừa nhận sao? Anh ta chính là người của Đường Duy được chưa!

Nhìn thấy bầu không khí bọn họ đông cứng lại, cuối cùng vẫn là Nhậm Cầu ra tay làm hài hòa không khí: “Được rồi, khó khăn lắm mới tụ tập được với nhau ở nước ngoài, ai cũng nghiêm túc như thế làm gì chứ, cũng có phải gặp kỳ thù đầu, lẽ nào còn muốn tính sổ sao?”

Tính sổ? Đường Duy tựa như nghe thấy truyện cười: “Cũng không biết ai tính sổ với ai.”

Bạc Nhan theo bản năng nắm chặt cánh tay của Vinh Sở, cho Nhâm Cầu ít thể diện: “Vậy chúng ta cùng nhau vào đi thôi, hôm nay ai tới nữa sao?”

Cô, Đường Duy, Sakahara Kurosawa, Vinh Sở, Nhậm Cầu, cộng thêm Từ Dao ở bên trong tổng cộng là sáu người…

Vừa muốn xoay người thì bên ngoài vọng lại một giọng nói.

“Tôi tưởng cô đi ra ngoài là đi một mình, không ngờ.”

Có người từ chỗ xa xôi đi tới, thân hình cao to chính trực đứng trước mặt Bạc Nhan, bóng người dưới mặt đất rất dài.

Người con trai nhíu mày: “Lại đi tìm đàn ông à?”

Diệp Tiêu.

Bạc Nhan mím môi: “Không liên quan đến anh.”

“Người là tôi đưa ra nước ngoài, ba cô nhờ tôi chăm sóc cô mà cô cứ cứng đầu như vậy tôi biết ăn nói thế nào với ba cô đây? Con gái ông đang ở nước ngoài cùng một người con trai khác làm loạn, căn bản không cần tôi chăm sóc, nói vậy à?”

“Nói lời đúng đắn chút đi”

Vinh Sở cười gượng, người đầu tiên đưa Bạc Nhan quay người đi vào trong: “Bạc Nhan ở nước ngoài không có nhiều bạn bè thân thiết, tôi chỉ là tiện đường mà ghé qua thôi. Vả lại tôi nghe nói Bạc Nhan là bị anh đuổi ra sao?