MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 1344

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 1344

556 từ · ~3 phút đọc

Chương 1344

Trong nháy mắt đó, phía sau cặp mắt kính của Nhậm Cầu, khuôn mặt tuấn tú trở nên vô cùng tái nhợt.

Cậu ta nắm chặt tay Tô Nhan, giống như nếu cậu ta không để ý, Tô Nhan bên cạnh sẽ lập tức hóa thành tro bụi vĩnh viễn.

“Chị muốn…”

Cổ họng Nhậm Cầu rung rung: ” Đụng chết cậu ta sao?”

Tô Nhan quỳ trên mặt đất, giống như bái lạy, giống như khóc trời cướp đất: “Vì sao, nếu tôi đụng chết anh ấy, chỉ cần tôi đụng chết anh ấy thì đã tốt rồi!”

Nếu Đường Duy chết, tất cả đều kết thúc!

Nếu Đường Duy chết, Tô Nhan cuối cùng sẽ lộ ra vẻ tuyệt vọng và đau khổ, như thể bị dồn vào ngõ cụt, máu của Đường Duy tràn ngập trong mắt cô.

“Đừng gọi xe cứu thương…” Tô Nhan lẩm bẩm: “Đưa tôi vào tù là được rồi, Đường Duy, dùng mạng thành toàn cho tôi…” Nhậm Cầu bất lực buông cô ra, mặc cho hai chân cô mềm nhũn quỳ gối trong vũng máu: ” Là em làm, là em đã giết anh, là em muốn lấy mạng của anh – chỉ cần anh không chết, sớm muộn gì cũng có một ngày, chúng ta sẽ tổn thương lẫn nhau…”

Là ai, là ai đang kêu cứu ở cuối con đường?

Đường Duy cảm giác mí mắt mình bị máu dính chặt, căn bản không mở được, trong cơn mơ hồ mang theo ý thức cuối cùng, chậm rãi duỗi ngón tay run rẩy ra.

Vô tình, lại vừa đúng lúc chạm vào bàn tay Tô Nhan đang buông trên đất.

Cả người Tô Nhan run lên, cô vừa khóc vừa cười trong nước mắt: “Em không nợ anh, anh cũng không nợ em nữa.”

Không… Bạc Nhan, em còn nợ anh rất nhiều…

Não bộ… không còn có thể phát ra chỉ thị để mở miệng nói chuyện, Đường Duy cảm thấy cuộc sống của mình đang dần dần trôi qua, càng ngày càng lạnh lẽo, càng ngày càng lạnh lẽo…

Tô Nhan nhìn chằm chằm sắc mặt trắng bệnh của Đường Duy hồi lâu, sau đó tàn nhẫn buông bỏ bàn tay cuối cùng của Đường Duy.

* Đường Duy cho rằng mình sắp chết rồi, nhưng khi mở mắt ra lần nữa, ánh mặt trời chói lọi chói mắt khiến anh mê man.

“Tỉnh rồi sao…”

Bên cạnh có người vội vàng đứng dậy: “Tỉnh rồi! Đường Duy tỉnh rồi!”

Ngay sau đó nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân vội vàng, từ tiếng bước chân nghe được số người cũng không ít, một lát sau, Đường Duy nhìn thấy những gương mặt quen thuộc.

“Con không sao chứ? Cảm thấy thế nào rồi?”

“Khát nước không? Có muốn uống nước không?”

“Giang Lăng! Bạch Việt! Mau đến đây, Đường Duy tỉnh rồi!”

Đường Duy trong phút chốc chưa thể tiếp nhận được hiện thực này, sau một hồi rất lâu, mới khàn giọng nói: ” Chờ một chút, bây giờ con…”

Giọng nói này khiến ngay chính anh cũng bị dọa đến tim sắp nhảy ra ngoài, giọng nói vô cùng khàn đặc. “Cảm ơn trời đất… Con hôn mê do mất máu quá nhiều, chấn động nhẹ cộng thêm gãy xương chân…” Bạc Dạ nhíu mày: ” Cũng không phải là nghiêm trọng lắm, người đụng con đúng là còn chút tình nghĩa.