MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 1618

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 1618

453 từ · ~3 phút đọc

Chương 1618

Nói chuyện được một nửa, ánh mắt của anh ta rơi vào dáng vẻ cả người quần áo xốc xếch của Tô Nhan, lông mày hơi nhíu lại, trong mắt thoáng qua tia u ám.

Anh ta dường như đã đoán được điều gì đó.

Tô Kỳ ngược lại hơi kìm nén tính khí, lấy ra một sắc mặt tốt: “Là Vinh Sở sao? Sao hôm nay lại tới đây?”

“Do con đã lâu rồi không nhìn thấy Nhan Nhan”

Tư thái của Vinh Sở rất lịch sự, hoàn toàn khác biệt với tính cách lười nhìn thẳng mọi người của Đường Duy, anh ta đoan đoan chính chính đứng ở cửa: “Chú lân này cũng cực khổ”

“Tạm ổn, chính là con gái không đỡ lo”

Tô Kỳ đương nhiên biết quan hệ trước kia giữa Vinh Sở và Tô Nhan, người ta cũng đã đến trước cửa nhà Tô, đành phải mời vào ngồi một chút: “Đi thôi, hiếm thấy cậu tới chơi, nhà cũng náo nhiệt hơn”

Vinh Sở cười càng thêm vui vẻ, lập tức đáp ứng rồi đi theo Tô Nhan, nhìn chằm chằm sau gáy cô hồi lâu, ánh mắt kia sắc bén như dao.

Tô Nhan vô thức rụt cổ: “Làm sao vậy?”

Vinh Sở thấp giọng nói: “Không có gì”

Chỉ là sau gáy cô ửng đỏ, nhìn giống như mới bị người khác chiếm tiện nghỉ lưu lại.

Đường Duy?

Vinh Sở siết chặt ngón tay, trên mặt vẫn còn mang nét tươi cười, Tô Kỳ pha trà cho anh ta: “Nói chuyện với Nhan Nhan một chút đi, mấy năm nay con bé cũng cô đơn một mình”

Tô Nhan ngồi trên sô pha nhìn bóng lưng Tô Kỳ, mũi có chút chua xót.

Không có Nghiêu Nghiêu, năm năm qua ba cô Tô Kỳ cũng ở một mình, cùng ngồi tù có gì khác nhau?

Tô Kỳ biết mấy đứa nhỏ muốn nói chuyện một mình trong chốc lát nên đã chuẩn bị một ít đồ tráng miệng cho bọn họ rồi lên phòng làm việc trên lầu, bầu không khí phòng khách phía dưới đột nhiên trở nên đặc quánh lại, Tô Nhan ngồi đó nhấp một ngụm trà, lên tiếng: “Anh đến tìm em rốt cuộc là muốn làm gì vậy?”

Vinh Sở ý tứ hàm xúc nhìn cô, một lúc lâu sau mới thốt ra: “Em xinh đẹp hơn trước.”

Giọng nói có chút u ám khiến Tô Nhan không thoải mái, cô nhíu mày: “Vinh Sở, có một số việc muốn nói rõ với anh…”

“Năm đó khi em ở trong tù chưa cho anh một câu trả lời, bây giờ có thể cho anh được không?”

Vinh Sở vươn tay muốn chạm vào mặt Tô Nhan, nhưng Tô Nhan lại theo bản năng tránh ra.