MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 21

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 21

573 từ

Chương 21

Đường Thi nhìn anh với vẻ hoài nghi, toàn thân không ngừng run rẩy. Dường như cô chưa bao giờ nghĩ rằng Bạc Dạ sẽ làm như vậy….

Dùng con trai để đe dọa cô và cướp đi mọi thứ xung quanh cô.

Đường Thi lầm bầm với Bạc Dạ: “Bạc Dạ, anh không hề có trái tim! Anh có bao giờ nghĩ rằng nó cũng là con trai tôi?”

Dựa vào cái gì mà mỗi lần anh muốn liền có thể tùy ý mang đi, còn tôi chỉ có thể chịu đựng sự cướp đoạt của anh?

Bạc Dạ khẽ rùng mình trước đôi mắt đỏ ngầu của Đường Thi, một cảm giác kỳ lại xoẹt qua trái tim anh.

Từ khi Đường Thi quay trở lại, cảm giác này ngày càng trở nên thường xuyên hơn.

Người đàn ông nheo mắt lại, điều này thực sự không tốt….đối với anh mà nói, luôn có một cảm giác phòng bị chống lại việc bị người ta đánh phá.

Đường Thi sao?

Bạc Dạ cười khẩy và tiếp tục sự tàn nhẫn của mình: “Cô muốn nói đạo lý với tôi sao? Đường Thi, cô không cảm thấy rất nực cười à? Cốt nhục của nhà họ Bạc chúng tôi, không bao giờ do cô quyết định”

Đường Thi cười khổ: “Đúng vậy; nhưng tôi đã nuôi nó năm năm, anh không hề bỏ ra bất cứ một chi phí gì!”

Bạc Dạ nghe vậy liền bật cười.

Hóa ra là vì điều này!

Anh mím môi với vẻ mặt bình tĩnh: “500 vạn (~16 tỷ VNĐ), thấy thế nào? Coi như là thù lao cô đã nuôi dưỡng Đường Duy. Nếu muốn có tiền, cô cứ nói thẳng là được. Đường Thi, cô giả vờ thanh cao gì ở đây chứ?”

Giọng điệu đó vô cùng khinh bỉ cô. Như thể coi cô là loại phụ nữ bán con trai để nuôi sống bản thân mình.

Đường Thi không lên tiếng mà nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt đó.

Một lúc sau, cô bật cười, nụ cười khiến cho trời đất quay cuồng: “Nếu như anh đã nôn nóng muốn đền bù cho tôi như vậy, tôi sẽ coi như anh cảm thấy hổ then với tôi. Ngày mai hãy gửi 500 vạn vào tài khoản của tôi, tiền dâng đến cửa làm gì có ai không nhận?”

Cô đứng dậy, nụ cười trở nên lạnh lẽo, đôi mắt sáng đến bức người, giống như ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi dao. Nếu như ánh mắt của cô có thể biến thành một lưỡi dao sắc bén, thì Bạc Dạ sớm đã bị cô chém hàng ngàn nhát dao lên người.

Cô mở miệng, đôi môi đỏ mọng hấp dẫn đến cực điểm: “Nhưng 500 vạn thực sự là quá ít, tôi cảm thấy người như Bạc Dạ anh sẽ vung tiền như rác vì con trai mình chứ, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhận được vài trăm triệu, vậy mà chỉ có năm trăm vạn…”

Cô lắc lắc đầu và thấy sắc mặt của Bạc Dạ đã thay đổi như dự đoán, anh cũng đứng dậy: “Đường Thị…loại phụ nữ như cô…”

“Cậu Bạc tuyệt đối đừng để tâm đến loại phụ nữ như tôi!”

Đường Thi cười khinh bỉ, trái tim cô đau nhói, nhưng đối với cô mà nói, nỗi đau này không là gì. Năm năm trước, cô vẫn có thể cắn răng vượt qua nỗi đau sâu hơn và nghiêm trọng hơn nhiều.