MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 296

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 296

294 từ · ~2 phút đọc

Chương 296

Tại sao ư? Ngay cả chính Bạc Dạ cũng kinh ngạc.

Tại sao… Anh lại làm thế? Bạc Dạ không thể trả lời. Đường Duy còn tưởng Bạc Dạ không hiểu câu hỏi của mình, thế là hỏi kỹ: “Tại sao? Lúc trước ông đối xử với mẹ tệ bạc như thế, bây giờ lại ra sức bảo vệ mẹ?”

Bạc Dạ cứng đờ, quay sang nhìn Đường Duy, hít thở thật sâu: “”Ba…”

“Ban đầu, người muốn mẹ chết là ông.” Đường Duy hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Bạc Dạ: “Nhưng cuối cùng người muốn bảo vệ mẹ cũng là ông. Cậu Dạ, tôi không hiểu ông. Nếu không yêu mẹ thì cứ thả chúng tôi đi. Tại sao…” Tại sao lại làm tổn thương cô ấy hết lần này tới lần khác, vậy mà lúc cô ấy xảy ra chuyện thì lại im lặng bảo vệ trong bóng tối? Tình cảm của anh quá bệnh hoạn, Đường Duy không hiểu, cũng không thể hiểu được.

“Ba cũng không biết.” Bạc Dạ im lặng thật lâu rồi cúi đầu cười: “Đường Duy, ba cũng không biết tại sao lai như thế. Chuyện mà ban đầu ba nhận định lại là sai lầm, vậy thì hành vi trước kia của ba cũng là sai lầm, ba không biết nên đền bù như thế nào, càng không biết… Tại sao lại muốn giữ mẹ con ở bên mình.”

“Ông hối hận không?” Đường Duy nhìn thẳng vào mắt Bạc Dạ: “Ông đã biết chân tướng lúc trước cha?”

“Một số bằng chứng đã điều tra rõ. Bây giờ chỉ không biết kẻ thần bí đứng đằng sau là ai.” Bạc Dạ nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó dời mắt: “Năm đó, mẹ con là trong sạch.”