MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 428

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 428

428 từ · ~3 phút đọc

Chương 428

Đường Thi đồng ý lời thỉnh cầu của Khương Thích. Sau đó Khương Thích dẫn Hàn Nhượng vui vẻ rời đi, vừa đi vừa hét lên: “Tớ nhất định sẽ khiến mọi người hiểu cậu! Mụ già như bà nội Bạc Dạ sẽ phải trả giá đắt!”

Đường Thi nắm chặt tay, nhớ lại cảnh bà Bạc tát Đường Duy hai cái tát. Cô nhìn theo phương Thích, thì thào: “Tôi chịu thiệt cũng không sao, tôi có thể chịu được, nhưng Đường Duy chịu thiệt, tôi nhất định. Sẽ đòi lại từng chút một!”

Hôm sau, Đường Thi xuất viện. Giang Lăng phát hiện gần đây trạng thái tâm lý cua cô cũng chuyển biến tốt, bèn hỏi: “Gần đây cô gặp chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

Chắc là Bạc Dạ không còn đáng ghét như trước kia. Hồi đó anh ta chỉ biết châm chọc trào phúng, bây giờ lại như thay đổi tính cách, bảo vệ Đường Duy trước mặt mọi người.

Đường Thi mỉm cười: “Nghĩ thoáng một vài chuyện nên vui thôi.” Giang Lăng lại bất bình thay Đường Thi: “Nếu tôi là cô, tôi nhất định sẽ đánh trả hai cái bạt tai của bà nội Bạc Dạ.” Anh bác sĩ trẻ tuổi đẹp trai còn oán giận: “Tức chết mất! Tiểu Duy Duy giống như con trai nuôi của tôi, hôm đó tôi thấy bà nội Bạc Dạ đụng vào thằng bé, tôi thật sự muốn đánh người! Nếu không phải bà ta đã già.”

“Cảm ơn anh, Giang Lăng.” Đường Thi an ủi anh ta, sau đó đưa mắt nhìn lên bầu trời: “Có những mối thù không phải chưa báo, chẳng qua là chưa tới lúc đó.” Chờ thời cơ chín muồi, cô nhất định sẽ đòi lại những món nợ đó.

Giang Lăng đưa Đường Thi đến cổng bệnh viện: “Sau này có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi. Tâm lý của cô còn chưa ổn định, có gì nghĩ quẩn thì tôi sẽ kêu đám bạn bè là bác sĩ tâm lý của tôi khám cho cô, tán gẫu giúp đỡ cô.”

“Nếu mối thù trong lòng tôi mà khơi thông có thể từ bỏ thì tốt biết mấy.” Đường Thi cười hờ hững, không ai biết trong lòng cô đau đớn cỡ nào: “Trên thế giới này, chỉ có mình tôi cứu vớt được tôi.”

Giang Lăng rất đau lòng, nhưng chỉ có thể thở dài: “Được rồi, vậy thì cô nhớ bảo vệ bản thân. Bình thường có rảnh thì kêu Đường Duy tới chơi với tôi.”

“Ừ, nhất định.”