MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 63

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 63

533 từ · ~3 phút đọc

Chương 63

Bạc Dạ sững người. An Như thừa lúc anh không chú ý mà ôm chầm lấy cổ anh rồi hôn một cái. Anh vô thức lùi về sau vài bước khiến nụ hôn của An Như trượt sang bên khoé miệng. An Như bĩu môi, ấm ức nói: “Anh Bạc Dạ, anh thay đổi rồi!”

Bạc Dạ không đáp lại, anh chỉ vỗ vỗ lên vai An Như: “Đừng nghịch ngợm nữa, mau buông ra nào.” An Như mang vẻ mặt chịu ấm ức đành buông anh ra, sau đó đổi thành nắm lấy tay Bạc Dạ.

Trước đây những hành động này đối với họ mà nói thì quen thuộc vô cùng, An Như đem tất cả sự nhiệt tình của mình ra để đối đãi với Bạc Dạ, thế nhưng bây giờ… An Như vô thức nghiêng đầu nhìn người bên cạnh mình, hàng lông mi rủ xuống, cô cứ cảm thấy Bạc Dạ có điểm gì đó bất thường.

Bạc Dạ để mặc cô ta nắm tay mình đi. Vào giờ tan tầm, họ đi qua sảnh lớn, có vài nhân viên trông thấy Bạc Dạ bị một cô gái nắm tay bước ra, ai nấy đều kinh ngạc chế miệng.

“Cô gái kia là ai?”

“To gan quá đi mất! Trời ơi!”

“Cô ta lại nắm tay cậu Bạc Dạ như thế ư? Cậu Bạc Dạ lại không đuổi cô ta đi à? Thật không thể tin nổi!”

“Xong rồi….cậu Bạc Dạ có tình yêu mới rồi.”

Những lời đàm tiếu kia không tránh khỏi lọt vào tai An Như. Cô ta chau mày, quay đầu lại nhìn, đám người nọ lại giả vờ đang bận rộn tăng ca giống như những lời vừa rồi không phải là từ miệng họ nói ra vậy. Hừm, lũ người khốn khổ không ăn được thì đòi đạp đổ.

An Như trợn mắt trắng rồi theo Bạc Dạ bước vào thang máy. Mấy người họ tới bãi đậu xe, lúc này Lâm Từ mới được coi là đưa đón Bạc Dạ xong. Cậu ta cúi mình lạnh lùng lên tiếng: “Tạm biệt anh Bạc Dạ.”

Bạc Dạ trông rất bình tĩnh, khẽ nhướng mày rồi nói: “Vất vả cho cậu rồi.”

Đưa Bạc Dạ xuống tầng là công việc hằng ngày của cậu ta. Lâm Từ cũng không nói thêm gì nữa, cậu ta quay người rời đi ngay. Bạc Dạ mở cửa xe rồi nói: “Lên xe đi, anh lái xe đưa em đi.”

“Ôi! Anh Bạc Dạ tự mình lái xe đưa em đi ư?” An Như bất ngờ há hốc mồm, nhảy lên ghế phụ giống như một dừa trẻ.

“Trước giờ đều là người tài xế với vẻ mặt u ám của nhà anh đưa đón em, em chán muốn chết lên được, cuối cùng anh cũng chịu tự mình lái xe đưa em đi rồi.” mặc “.” Bạc Dạ nghe An Như ríu rít bên tai, trầm không nói gì. Anh khởi động xe, sau đó thành thục quay xe ra khỏi bãi. An Như vừa ngắm nhìn nội thất trong xe anh vừa nói: “Anh Bạc Dạ, tư thế lái xe của anh thật đẹp trai quá đi, em chụp ảnh lại được không.”

Hơi ồn ào rồi đây.