MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 808

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 808

519 từ · ~3 phút đọc

Chương 808

Đường Thi mất hết khả năng suy nghĩ, mọi chuyện xảy ra tiếp theo không nắm trong tầm kiểm soát của cô nữa. Cô giống như bị bỏ thuốc vậy, lúc nghe thấy những lời Bạc Dạ nói, mọi phòng vệ sụp đổ trong chốc lát.

Bị tan rã, bị công phá, không chịu nổi tấn công và bị đánh bại.

Đường Thi nhắm mắt lại, bên tai ngập tràn tiếng thở gấp gáp và nặng nề của người đàn ông. Bàn tay của Bạc Dạ lướt qua cổ cô, Đường Thi nhận ra Bạc Dạ đang run rẩy.

Không ngờ anh lại cảm thấy sợ hãi với tất cả những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Sau đó, Đường Thi nghe thấy giọng nói run rẩy của Bạc Dạ: “Đường Thi…Tôi sẽ cho em cơ hội để chạy hoặc từ chối tôi…”

Anh sắp gục ngã rồi.

Anh muốn biển Đường Thi trở thành của mình, hoàn toàn chiếm Đường Thi thành của mình, muốn nắm tay Đưong Thi một cách công khai. Bây giờ tất cả những gì anh ao ước đều ở ngay trước mặt anh. Nhưng anh không muốn dựa vào cái cớ và lý do hèn hạ này.

Đường Thi không nói gì, cô thấy được sự chật vật của Bạc Dạ. Cảm xúc trong mắt anh rất sâu và rất nặng nề, giống như tuyệt vọng hay như đang rơi vào địa ngục.

Cô cảm giác tầm nhìn trước mắt dần dần mờ đi. Những chuyện xảy ra sau đó, cô thậm chí không thể nhớ rõ.

Chỉ nhớ rõ nhiệt độ và hơi thở của Bạc Dạ, kèm theo luồng khí đáng kinh ngạc kéo Đường Thi xuống vực sâu. Cô không biết tại sao mình không phản kháng, cũng không biết tại sao tim mình lại đập dữ dội như vậy. Cô nghĩ chỉ là do cô thấy cô đơn nên có lẽ cần một người đàn ông để giải tỏa. Cô tự dối lòng mình như vậy, tự dối với lòng rắng mình có thể thay thế người đàn ông trên người mình bằng bất kỳ ai. Nhưng càng về sau, người khóc trước cũng là cô.

Bạc Dạ lấy tay lau đi nước mắt của Đường Thi, giọng nói rất khàn: “Đừng khóc…Em khóc tôi liền nghĩ tôi lại làm sai nữa rồi…”

Không, anh không sai, lần này người phạm sai lầm là tôi.

Đường Thi không kìm được nước mắt, ngay lúc đó hoàn toàn như tuc nước vỡ bờ. “ừm.” Bạc Dạ bật dậy, cảm giác đầu óc choáng vång, hai chân mềm nhân suýt nữa thì quỳ xuống. May mắn thay, bản năng cơ thể đủ mạnh để nâng đỡ toàn bộ ý thức của anh. Bạc Dạ lấy khăn giấy ở đầu giường, tay chân vừa luống cuống lau cho Đường Thi lại vừa không biết phải an ủi thế nào.

Chuyện đã xảy ra rồi.

Cũng là người lớn cá, đáng lẽ ra Bạc Dạ phải thành thục chuyện này nhưng hết lần này đến lần khác lại hoảng hốt giống như một đứa trẻ, đến cả cách giải quyết cũng không biết: “Đường Thi, tôi…”