MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 879

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 879

565 từ · ~3 phút đọc

Chương 879

Hôn Lễ Chi hơi ngạc nhiên, không ngờ Đường Thi lại nói đỡ cho Ôn Minh Châu, người đàn ông nheo lại đôi mắt mảnh, nói một cách đầy ẩn ý: “Không ngờ cô lại nói đỡ cho em gái tôi.”

Ý của câu nói này là Đường Thi đang lo chuyện bao đồng sao?

Người đàn ông này đúng là không chịu nghe lời khuyên bảo của người khác…

Đường Thi cũng cười theo, học theo kiểu giọng điệu quái gở của Ôn Lễ Chi: “Bởi vì anh không biết xót em gái của minh, nên chỉ có thể đế một người ngoài như tôi xót thay thôi.”

Hôn Lễ Chỉ không nói nữa, đảo mất liếc Ôn Minh Châu một cái, người phụ nữ bị anh ta nhìn đến liên run rẩy, thận trọng nói: “Anh, anh đã về rồi.. rồi, tối nay ăn gì được?”

Ôn Lê Chỉ lạnh lùng nhìn Ôn Minh Châu một cái, sau đó thản nhiên nói: “Không cần, lát nữa tôi sẽ tham gia tiệc tối.

“Anh… Nhìn thấy Ôn Lễ Chỉ chuẩn bị đi cùng Đường Thi, Ôn Minh Châu bắt lấy tay người đàn ông, nhưng giây tiếp theo bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Ôn Lễ Chỉ, cô ấy lập tức buông tay ra như bị điện giật, sau đó lập bấp nói: ” Em.. em có thể đi với anh không?”

Ôn Lê Chỉ nhéch miệng, đến gần em gái, giơ tay vỗ nhẹ lên mặt Ôn Minh Châu: “Minh Châu, có phải có quá coi trọng bản thân rồi không, con dám yêu cầu tôi sao?”

Hô hấp của Ôn Minh Châu ngưng trệ, cô ấy sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt, chết lặng đứng tại chỗ, chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể nghe thấy những lời như vậy từ miệng của anh trai, “Em.” Oan Minh Châu lùi lại, cúi đầu: “Xin lỗi”

Nhìn thấy dáng vẻ nhẫn nhịn của Ôn Minh Châu, Ôn Lẻ Chỉ cong môi, giống như không để ý đến nỗi đau khổ của cô ấy, quay sang Đường thi nói: “Vào phòng tắm ở tầng một thay quần áo, sau đó trang điểm một chút rồi lên đường..

Đường Thi muốn nói gì đó, liếc mắt nhìn Ôn Minh Châu, trong lòng thở dài.

Người phụ nữ đi thay quần áo, để lại không gian riêng cho hai anh em nhà họ Ôn. Ôn Lễ Chỉ đứng ở nơi đó, nhìn bộ dạng run rẩy của Ôn Minh Châu, anh ta nói: “Cô sợ tôi sao?”

Ôn Minh Châu vội vàng lắc đầu: “Không, anh, em rất tôn trọng và yêu thương anh.”

“Ha” Ôn Lễ Chi cười giễu cợt: “Có còn có thể đạo đức giá hơn nữa được không?

Ôn Minh Châu?

Ôn Minh Châu không nói gì khẽ cân môi, trong mắt vừa ngây thơ vừa sợ hãi. Đối với những người đàn ông khác thì bây giờ có giống như một con thỏ nhỏ trang trẻo ngọt ngào ngốc nghếch, nhưng trong mát Ôn Lê Chi thì đây giống như sự giả tạo do Ôn Minh Châu cố tình tạo ra. “Tôi chán ngấy cái bộ mặt này của cô rồi.”

Ôn Lê Chỉ nắm lấy tóc Ôn Minh Châu: “Đặt mình vào vị trí của nan nhân, đón nhận sự đồng cảm thương xót của người khác mà không biết mặc cảm, đây là việc cỏ giỏi nhất đúng không?”