MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi FullChương 909

Truyện Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài Bạc Dạ Đường Thi Full

Chương 909

512 từ · ~3 phút đọc

Chương 909

Khoảnh khắc Ôn Lễ Chỉ nghe thấy những lời này, toàn bộ biểu cảm trên mặt anh ta đều đông cứng lại, dường như anh ta không ngờ Ôn Minh Châu lại có thể nói ra những lời như vậy.

Dù sao thì trong mắt anh ta, từ khi còn nhỏ cô gái này đã luôn khóc sướt mướt, không có anh ta thì không được. Vậy thì tại sao bây giờ cô ấy lại muốn dựng lên lớp gai khắp người để chống lại anh ta?

Ôn Lễ Chi đứng trên cầu thang nhìn xuống, trên mặt mang theo nụ cười lạnh, sau đó nhìn Ôn Minh Châu đang bối rối chỉnh sửa quần áo trên ghế số pha, anh ta nghiêm túc nhìn cô ấy như đang nhìn chắm chắm một con chó.

Sau đó người đàn ông trầm giọng nói: “Ôn Minh Châu, cô đừng ra vẻ như mình bị oan ức lầm. Trên thế giới này có rất nhiều người bị oan ức, nhưng không có ai không biết xấu hổ hết lần này đến lần khác giống như cô đâu.”

Không biết xấu hổ.

Anh ta thực sự nói cô ấy không biết xấu hổ. Ôn Minh Châu chi cảm thấy trong lòng như bị dao cứa, sau đó nhìn Ôn Lễ Chỉ từng bước từng bước đi lên cầu thang, mỗi bước anh ta đi, như muốn nới rộng khoảng cách thế giới giữa hai người họ.

Đời này Ôn Minh Châu không thể vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết của một người phụ nữ.

Vì vậy, cô ấy đã được định sẵn sẽ sống cô độc một mình suốt quãng đời còn lại trên hành tinh hoang vắng này.

Sáng ngày hôm sau, khi Đường Thi nhận được điện thoại của Ôn Minh Châu, cô vẫn còn hơi kinh ngạc, cô chỉ là tiện tay đưa danh thiếp của mình cho Ôn Minh Châu thôi, không ngờ Ôn Minh Châu lại gọi cho cô sớm như vậy.

Thể nhưng khi Đường Thi nghe máy, người phụ nữ ở đầu bên kia nói chuyện mang theo tiếng khóc nức nở: “Chị Đường à, em..”

“Em bị sao vậy?”

Đường Thi sửng sốt, chuyện này phát triển có chút ngoài dự liệu của cô, nhưng nghĩ đến tính cách của Ôn Minh Châu, cô lại cảm thấy có chút đau lòng: “Em đang khóc à? Minh Châu?”

“Chị Đường…”

Ôn Minh Châu kéo dài giọng điệu, như thể đang chịu đựng một cơn đau dữ dội nào đó: “Em rất buồn, em thật sự rất buồn.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Đường Thi không có cách nào đứng ở bên cạnh cô ấy, chỉ có thể dùng lời nói yếu ớt để an ủi cô ấy qua điện thoại di động: “Em đừng khóc, nói cho chị biết đã xảy ra chuyện gì. Cứ nói từ từ thôi, không cần vội.”

“Em…”

Ön Minh Châu nghẹn ngào một chút: “Em muốn chết.”

Nhịp tim của Đường Thi đột nhiên tăng nhanh: “Minh Châu, em đang nghĩ cái gì vậy? Sao đột nhiên lại tiêu cực như vậy?”